Có người nhận ra, nhỏ giọng chửi một câu.

Chị gái lao về phía bàn điều khiển, muốn rút dây nguồn.

Nhưng màn hình đã sáng lên trước.

Bức ảnh chụp trên giường khách sạn được chiếu lên màn hình rộng sáu mét.

Ngay sau đó là lịch sử trò chuyện suốt năm năm của nhóm “Minh Châu nhất định phải hạnh phúc”.

Từng bức.

Từng bức một.

Trong ảnh chụp màn hình đầu tiên, Lục Văn Xuyên đồng ý sau khi kết hôn vẫn sẽ tiếp tục chăm sóc chị gái.

Chị gái lập tức trả lời:

“Em không cần danh phận, chỉ cần trong lòng anh có em là được.”

Mẹ tính toán rằng tôi đã mang thai, chỉ cần tổ chức xong hôn lễ, giữ lại đứa bé, tôi sẽ không dám rời đi. Căn nhà có thể thêm tên Lục Văn Xuyên, còn hai mặt bằng vẫn tiếp tục do gia đình quản lý.

Lục Văn Xuyên nói thẳng hơn trong nhóm:

“Cô ấy không nỡ bỏ con. Nếu thật sự phát hiện, tôi sẽ lấy đứa bé ra khuyên cô ấy.”

Bố chỉ nhắc một câu:

“Đừng để lại chứng cứ.”

Cả hội trường lập tức bùng nổ.

Họ hàng bên nhà họ Lục là những người đầu tiên không thể ngồi yên.

Cô của Lục Văn Xuyên đứng dậy chỉ vào mặt anh:

“Mày làm mất sạch mặt mũi của bố mẹ mày rồi!”

Đối tác của chị gái nhìn màn hình với sắc mặt tái xanh.

Câu quảng cáo nổi tiếng nhất của studio váy cưới do chị mở là:

“Bảo vệ hạnh phúc cho mỗi cô dâu.”

Vậy mà chị lại mặc váy phù dâu, ngủ với chú rể.

Bố lao lên sân khấu, giật lấy micro.

“Tắt đi! Chuyện xấu trong nhà không được truyền ra ngoài. Con nhất định phải ép chị gái mình chết mới chịu sao?”

Tôi hỏi ông:

“Đây là hôn lễ của ai?”

“Bây giờ nói chuyện đó còn có ý nghĩa gì? Sức khỏe chị con luôn không tốt. Nếu nó xảy ra chuyện, cả đời này con sẽ phải hối hận!”

“Vậy còn con thì sao?”

Bố sững người.

Tôi hỏi lại một lần nữa:

“Mọi người lừa con kết hôn, tính kế căn nhà của con, để chị gái và chồng con sống với nhau bên ngoài. Nếu con xảy ra chuyện, bố có hối hận không?”

Ông há miệng, nhưng không trả lời.

Dưới sân khấu đã có người lấy điện thoại ra quay phim.

Mẹ nhào tới che ống kính, miệng vẫn không ngừng mắng tôi:

“Bỏ điện thoại xuống hết đi! Người một nhà xảy ra mâu thuẫn, có gì hay mà quay?”

Cuối cùng Lục Văn Xuyên cũng xé bỏ lớp vỏ dịu dàng.

Anh hạ thấp giọng nói với tôi:

“Cứ tổ chức hôn lễ xong trước đã. Sau khi về nhà, em muốn gì anh cũng đồng ý.”

“Anh sẽ cắt đứt với chị ấy sao?”

Ánh mắt anh vượt qua tôi, nhìn về phía chị gái đang khóc đến run rẩy.

Chỉ một ánh mắt ấy đã cho tôi câu trả lời.

Tôi nhét bó hoa cưới vào lòng anh.

“Không cần cắt đứt.”

“Hai người đã yêu nhau đau khổ suốt năm năm, hôm nay tôi sẽ thành toàn.”

Lục Văn Xuyên túm lấy tay tôi.

“Tri Ý!”

Tôi rút tay ra, tháo chiếc nhẫn trước mặt toàn bộ khách mời rồi đặt vào túi áo trước ngực anh.

Anh ghé sát bên tai tôi, giọng nói vừa thấp vừa lạnh lùng.

“Đừng quên em đang mang thai.”

“Hôn lễ có thể tổ chức lại, nhưng đứa bé không thể không có bố. Chỉ cần em nhịn xuống chuyện hôm nay, anh vẫn sẽ cưới em.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh không hề có chút xấu hổ nào, thậm chí còn chắc chắn rằng vì đứa bé trong bụng, tôi nhất định sẽ cúi đầu.

Trên màn hình lớn vẫn đang dừng ở câu nói của anh:

“Lấy đứa bé ra khuyên cô ấy.”

Dưới sân khấu đã có người không nhịn được mà chửi thành tiếng.

“Còn một chuyện nữa.”

“Chúng ta chưa đăng ký kết hôn. Căn nhà cưới là bà ngoại để lại cho tôi, hai mặt bằng cũng chỉ đứng tên tôi. Mọi người đã nhớ thương chúng lâu như vậy, vất vả rồi.”

Mặt mẹ trắng bệch như giấy.

Bố đột ngột nhìn sang bà:

“Chẳng phải bà nói hôm nay nó sẽ ký sao?”

“Con sẽ ký.”

Tôi nhận túi hồ sơ từ tay người dẫn chương trình, lấy hai tập tài liệu bên trong ra.

“Tôi chỉ nói sẽ ký trong hôn lễ, chứ chưa từng nói mình sẽ ký cái gì.”

Tờ trên cùng là thông báo chấm dứt việc sử dụng mặt bằng miễn phí.

Tờ thứ hai là thông báo yêu cầu dọn khỏi nhà trong thời hạn quy định.

Tôi ký tên lên cả hai tờ giấy, sau đó đưa cho chị gái và bố mẹ.

“Studio phải chuyển đi trong vòng bảy ngày.”

“Căn nhà hai người đang ở phải được dọn trống trong vòng mười lăm ngày.”

“Những năm qua, số tiền tôi trả nợ thay chị, những khoản chi phí tôi đóng cho gia đình, tôi sẽ thống kê từng khoản một. Những khoản được coi là tự nguyện cho tặng, tôi sẽ chấp nhận.”

CHƯƠNG 4

“Nhưng những khoản mọi người vay dưới danh nghĩa của tôi, tôi sẽ truy cứu đến cùng.”

Chị gái ôm ngực, cơ thể lảo đảo như sắp ngã.

Lục Văn Xuyên theo bản năng bước tới đỡ chị.

Cho đến giây phút này, người đầu tiên anh muốn đón lấy vẫn là chị.

Vô số máy quay trong sảnh đang hướng về phía hai người họ.

Lúc này chị gái muốn đẩy anh ra cũng đã quá muộn.

4

Khi tôi thay váy cưới rồi rời khỏi khách sạn, bên trong sảnh tiệc vẫn còn hỗn loạn.

Lục Văn Xuyên đuổi theo xuống bãi đỗ xe ngầm.

Anh chạy đến mức cà vạt xộc xệch, tóc tai rối bời, đưa tay chặn cửa xe của tôi.

“Em xóa đoạn phim đi, anh có thể không tính toán chuyện hôm nay.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Anh không tính toán với tôi?”

“Em tự ý công khai cuộc trò chuyện riêng tư khi chưa được cho phép, như vậy là xâm phạm quyền riêng tư. Tri Ý, anh không muốn chúng ta phải gặp nhau ở tòa án.”

Trong chín năm, đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này.

Có lẽ đây mới là Lục Văn Xuyên thật sự.

Trước đây anh dịu dàng vì tôi luôn nghe lời.