Đạn mạc bây giờ chẳng còn lấy một câu ác ý.
【A a a, bé Vãn nhà tôi nay lớn rồi, trổ mã rồi!】
【Bây giờ đúng là tiểu mặt trời! Còn đâu bóng dáng nữ phụ ác độc nữa!】
【Lâm Chiêu: cảm ơn đã mời, nữ phụ ác độc nay đã được tôi nuôi dưỡng thành bé áo bông biết đi.】
【Giá trị hắc hoá: -80%! Ký chủ xuất sắc!】
Tôi cứ tưởng sóng gió đã qua, mọi chuyện sẽ tiếp tục yên bình.
Cho đến một ngày, ba mẹ tôi đột ngột thông báo: họ muốn liên hôn với nhà họ Cố.
Mà người được chọn để gả đi… là tôi.
Phòng khách lúc ấy, không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Ba mẹ tôi cùng ba mẹ nhà họ Cố, đều cười gượng đầy xã giao.
Chỉ có tôi và Cố Ngôn Chi, như hai món hàng bị đem ra trao đổi, mặt vô cảm.
“Chiêu Chiêu, Ngôn Chi, hai đứa cũng quen biết rồi, đều là những đứa trẻ ưu tú,” mẹ tôi cười nói, “nếu hai nhà chúng ta thành thông gia, đúng là mạnh kết hợp mạnh.”
【Cái gì vậy trời? Tình tiết kiểu gì thế này?】
【Liên hôn thương mại? Lâm Chiêu gả cho Cố Ngôn Chi á?】
【Vậy còn Tô Thanh Nguyệt thì sao? CP Chiêu – Nguyệt của tôi toang rồi hả?】
Tôi đặt tách trà xuống, vang lên một tiếng “cạch” thanh thoát.
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi nhìn ba mẹ, từng chữ từng lời rõ ràng:
“Ba mẹ đã hỏi qua ý kiến con chưa?”
Nụ cười của mẹ tôi đông cứng trên mặt.
“Chiêu Chiêu, đây là vì tương lai công ty, cũng là vì con mà…”
“Con không đồng ý.”
Tôi ngắt lời bà, giọng không lớn, nhưng vô cùng kiên quyết.
“Hôn nhân của con, do con quyết định. Không ai có quyền dùng con để đổi lấy lợi ích thương mại.”
Dứt lời, tôi đứng lên.
“Con ăn no rồi, mọi người dùng tiếp đi.”
Tôi quay người định rời khỏi, thì Cố Ngôn Chi bỗng lên tiếng.
“Để tôi tiễn cô.”
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn hắn.
Hắn cũng đứng dậy, nhìn tôi, trong ánh mắt là cảm xúc tôi không thể gọi tên.
“Tôi đưa cô về trường.”
【Chương Chín】
Tôi và Cố Ngôn Chi sóng vai bước trên con đường đêm.
Không ai nói lời nào.
Ánh đèn đường kéo bóng chúng tôi dài ra thật xa.
【Ôi trời ơi, cảm giác bầu không khí này là gì vậy?】
【Dù sao thì… hai người này đứng cạnh nhau cũng khá xứng đôi đấy chứ…】
【Tỉnh lại đi mấy người! Quên hắn từng đối xử với Lâm Chiêu thế nào rồi sao?】
“Cô…”
“Anh…”
Cả hai cùng mở lời, rồi cùng ngừng lại.
Cuối cùng, vẫn là Cố Ngôn Chi lên tiếng trước.
“Sao lúc nãy cô lại từ chối?”
Giọng hắn khàn khàn.
“Vì tôi không thích anh.” Tôi đáp dứt khoát, “Lý do này đủ chưa?”
Cố Ngôn Chi im lặng.
Rất lâu sau, hắn mới thấp giọng nói:
“Tôi tưởng… cô sẽ vì lợi ích gia đình mà…”
“Tôi không phải là anh.” Tôi nhìn hắn, “Tôi cũng không còn là Lâm Chiêu của ngày xưa nữa.”
Hình như lời tôi khiến hắn đau lòng, ánh mắt chợt tối lại.
“Xin lỗi.”
Hắn đột nhiên nói.
“Vì chuyện hôm đó ở lễ hội nghệ thuật, và vì tất cả những chuyện trước đây, xin lỗi cô.”
“Hồi đó… tôi quá ngạo mạn, quá tự cho là đúng.”
Đây là… Cố thiếu gia từng kiêu ngạo ngút trời kia ư?
Tôi có phần kinh ngạc nhìn hắn.
【Đinh! Hối lỗi của nam chính Cố Ngôn Chi +20%!】
【Hắn xin lỗi rồi! Hắn thật sự xin lỗi rồi!】
【“Gã tồi biết sửa sai là vàng”? Nhưng muộn rồi! Lâm Chiêu của chúng ta không cần hắn!】
Tôi thu hồi ánh nhìn, nhàn nhạt nói:
“Không cần xin lỗi. Tôi chỉ hy vọng sau này anh tránh xa tôi, em gái tôi, và cả Tô Thanh Nguyệt.”
“Đặc biệt là Tô Thanh Nguyệt.”
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào hắn.
“Cố Ngôn Chi, kiểu bảo vệ tự cho là đúng của anh, đối với cô ấy mà nói, là gánh nặng, là tai hoạ.”
“Nếu anh thích cô ấy, hãy học cách tôn trọng cô ấy. Đừng đối xử với cô ấy như một món đồ thuộc về mình, muốn an bài thế nào thì an bài.”
“Buông tay đi. Cho cô ấy, và cho chính anh.”
Nói xong, tôi không chờ phản ứng của hắn, vẫy tay bắt taxi rồi rời đi dứt khoát.
Tôi không quay đầu, không thấy được hắn đã đứng dưới ánh đèn đường bao lâu.
Cũng không thấy được vẻ mặt đau đớn và hối hận phủ kín gương mặt hắn.
Chuyện liên hôn, vì tôi phản đối quyết liệt, cuối cùng cũng bị huỷ bỏ.
Tôi tưởng mọi thứ rồi sẽ trở lại bình thường.
Nhưng một cơn bão lớn hơn, đang lặng lẽ kéo đến.
Trước kỳ thi đại học, mạng xã hội đột nhiên lan truyền hàng loạt bài viết và hình ảnh.
Tiêu đề giật gân đến đáng sợ.
【Chấn động! Nữ học bá trường điểm hoá ra là kẻ cầm đầu bắt nạt học đường!】
Bên trong, đầy rẫy những ảnh và đoạn văn “vạch trần” việc tôi và Lâm Vãn “bắt nạt” nữ sinh nghèo Tô Thanh Nguyệt trong thời gian dài.
Có ảnh tôi “ép buộc” Tô Thanh Nguyệt ăn vặt, ảnh Lâm Vãn “chặn đường” cô ấy, còn có cả ảnh tôi “mắng” Cố Ngôn Chi — bị cắt cúp và xuyên tạc thành “ghen tuông nên trút giận”.
Tất cả chứng cứ đều bị chỉnh sửa và giải thích ác ý.
Chỉ sau một đêm, tôi và Lâm Vãn bị đẩy lên đầu ngọn sóng dư luận.
Cả mạng xã hội gào thét chửi rủa, gọi chúng tôi là cặp ác nữ lòng dạ rắn rết.
【Chương Mười】
Điện thoại của trường học bị gọi đến cháy máy.
Cổ phiếu công ty ba mẹ tôi tuột dốc thảm hại.
Lâm Vãn bị bạn bè chỉ trỏ chê cười trong trường, khóc lóc chạy về nhà.
Em nhào vào lòng tôi, cả người run rẩy.
“Chị ơi, em không có… em không có bắt nạt chị Thanh Nguyệt đâu…”
“Chị biết mà.” Tôi ôm lấy em, giọng bình tĩnh đến lạ, “Chị tin em, đừng sợ.”
Mẹ tôi xông vào phòng, ném mạnh điện thoại lên bàn.
“Lâm Chiêu! Nhìn xem chuyện tốt mày làm ra kìa! Mày khiến cả nhà này mất hết mặt mũi rồi đấy!”
Ba tôi cũng sa sầm mặt mày, tức giận đến nỗi tay run lên.
“Lập tức đi xin lỗi Tô Thanh Nguyệt cho ba! Xin lỗi cả công chúng luôn!”
Họ không hỏi lý do, không tìm hiểu sự thật.
Trong mắt họ, tôi chính là đứa gây hoạ, là tội đồ khiến danh tiếng gia đình bị bôi nhọ.
【Tới rồi, tình tiết đau lòng nhất trong nguyên tác!】
【Sự nghi ngờ và bất công từ cha mẹ – giọt nước làm tràn ly khiến Lâm Chiêu hoàn toàn sụp đổ!】
【Chính vì cú đả kích này, Lâm Chiêu trong nguyên tác đã tuyệt vọng, trầm cảm rồi ra đi…】
Tôi nhìn họ, chỉ cảm thấy nực cười.
Đây à… là cha mẹ ruột của tôi sao?

