Từ nhỏ đến lớn, thứ tôi hâm mộ nhất ở gia đình người khác không phải xe sang hay biệt thự.

Mà là họ có một người chị gái biết nấu đồ ăn khuya cho mình.

Đáng tiếc, mẹ tôi lại sinh tận ba người con trai.

Anh cả giành đồ ăn vặt của tôi, anh hai lừa tôi làm bài tập, anh ba còn quá đáng hơn, đến cả gói que cay tôi cất kỹ cũng dám ăn trộm.

Vì vậy, khi nhà họ Cố tìm đến, nói tôi là thiên kim thật bị họ bế nhầm năm xưa, còn thiên kim giả lại lớn tuổi hơn tôi, tôi không khóc, cũng không hỏi tại sao nhiều năm như vậy họ mới đến tìm mình.

Tôi chỉ nắm chặt tay quản gia nhà họ Cố, hỏi:

“Cô thiên kim giả nhà các ông biết nấu ăn không?”

Quản gia ngẩn người hồi lâu.

“Biết… biết một chút.”

Tôi lập tức quyết định:

“Vậy còn chờ gì nữa? Mau đưa tôi qua đó!”

Vừa bước vào cửa lớn nhà họ Cố, anh trai ruột đã chặn trước mặt tôi, lạnh lùng nói:

“Nơi này không chào đón cô. Tôi chỉ thừa nhận Thu Thu là em gái.”

Tôi gật đầu.

“Không sao, tôi cũng không nhận anh.”

Sắc mặt anh ta sa sầm.

“Cô có ý gì?”

Tôi nghiêng người lách qua anh ta, đi thẳng đến chỗ Cố Thu Thu đang ngồi trên ghế sofa.

“Chị, nghe nói chị biết làm cánh gà om coca?”

Rõ ràng thiên kim giả cũng không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy, suýt nữa làm rơi cả tách trà trong tay.

Cô ấy dè dặt hỏi:

“Chị… biết một chút?”

Tôi lập tức xúc động đến rưng rưng nước mắt, quay đầu chỉ vào anh trai ruột và vị hôn phu của cô ấy.

“Nghe thấy chưa?”

“Đây mới là chị ruột của tôi!”

1

Phòng khách im lặng suốt mười giây.

Anh trai ruột Cố Thừa Vũ đang chắn trước mặt tôi có sắc mặt xanh mét.

Còn người đàn ông đứng bên cạnh anh ta, chắc hẳn là cậu chủ nhà họ Chu, Chu Tự Xuyên, người đã đính hôn với Cố Thu Thu.

Anh ta cau mày đánh giá tôi từ đầu đến chân, sau đó nở một nụ cười giễu cợt.

“Cố Niệm Tinh, cô đừng tưởng cố tình lấy lòng Thu Thu thì có thể ở lại nhà họ Cố.”

Tôi nhìn anh ta, lại nhìn Cố Thừa Vũ.

“Hai người ai biết làm cánh gà om coca?”

Cả hai đều sững sờ.

“Không biết thì tránh ra.”

Tôi đẩy Cố Thừa Vũ đang chắn đường, ngồi xuống bên cạnh Cố Thu Thu, trịnh trọng nắm lấy tay cô ấy.

“Chị, em không kén ăn.”

“Cánh gà om coca, sườn xào chua ngọt, bò hầm cà chua, món nào em cũng ăn.”

Môi Cố Thu Thu khẽ động, hồi lâu mới miễn cưỡng nói được một câu:

“Chị chỉ biết nấu vài món gia đình thôi.”

“Món gia đình càng tốt.”

Tôi cảm động đến mức suýt khóc.

Ai bảo mẹ tôi một hơi sinh tận ba người con trai.

Anh cả Bùi Nghiễn Chu từ nhỏ đã quản tôi rất nghiêm, sau mười giờ tối không cho ăn vặt.

Anh hai Bùi Cảnh Hành là người giỏi lừa nhất. Lúc nhỏ, anh ấy dùng một thanh sô-cô-la lừa tôi chép thay cả quyển bài sai.

Anh ba Bùi Dã càng chẳng ra gì. Năm mười ba tuổi, anh ấy ăn trộm gói que cay cuối cùng tôi giấu dưới gầm giường, khiến tôi ghi hận đến tận bây giờ.

Bây giờ thì tốt rồi.

Ông trời cuối cùng cũng nghe thấy nguyện vọng của tôi, trực tiếp tặng cho tôi một người chị biết nấu ăn.

Thấy tôi thật sự không thèm để ý đến mình, giọng Cố Thừa Vũ càng lạnh hơn.

“Thu Thu không phải chị cô.”

“Cô ấy đã sống ở nhà họ Cố hai mươi năm, được tất cả chúng tôi nâng niu trong lòng bàn tay.”

“Cho dù cô mới là con gái ruột nhà họ Cố, cũng đừng hòng cướp vị trí của cô ấy.”

Tôi quay đầu lại.

“Vừa rồi anh nói chỉ nhận cô ấy là em gái?”

“Đúng.”

“Vậy càng tốt.”

Tôi vỗ nhẹ lên tay Cố Thu Thu.

“Sau này chị ấy thuộc về tôi. Hai người cứ tự nhận nhau đi.”

Cố Thừa Vũ tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.

Chu Tự Xuyên cười lạnh.

“Quả nhiên lớn lên trong gia đình nhỏ, chẳng có chút quy củ nào.”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ.

Nhà họ Bùi chúng tôi quả thật không tính là lớn.

Nhà chính chỉ chiếm nửa quả núi, gara dưới lòng đất cũng chỉ đỗ được hơn tám mươi chiếc xe.

Năm ngoái mẹ tôi chê bể bơi quá nhỏ, muốn mở rộng, nhưng vì sẽ ảnh hưởng đến trường đua ngựa riêng phía sau núi nên đành thôi.

So với nhà bà ngoại chiếm nguyên một hòn đảo, quả thật chỉ có thể xem là gia đình nhỏ.

Tôi chân thành gật đầu.

“Anh nói đúng.”

Có lẽ Chu Tự Xuyên không ngờ tôi lại thừa nhận, những lời chế giễu đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại trong cổ họng.

Đúng lúc ấy, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân.

Cha Cố là Cố Chấn Hải và bà Cố, Lâm Nguyệt Cầm, cùng nhau đi xuống.

Lâm Nguyệt Cầm vừa nhìn thấy tôi, vành mắt lập tức đỏ lên.

“Niệm Tinh.”

Bà ấy đi đến trước mặt tôi, muốn nắm tay tôi, nhưng lại dừng lại ở khoảng cách nửa bước.

Tôi thấy bà ấy vô thức quay đầu nhìn Cố Thu Thu.

Dường như chỉ cần đến gần tôi thêm một chút cũng sẽ làm tổn thương cô con gái đã được bà nuôi dưỡng hai mươi năm.

Tôi không để ý.

Trước khi đến nhà họ Cố, mẹ Bùi đã ôm tôi khóc suốt ba ngày.

Lúc thì bà mắng nhà họ Cố năm xưa bất cẩn, lúc lại trách mình không phát hiện sớm hơn, còn nhất quyết muốn nhét cả luật sư, bác sĩ và vệ sĩ trong nhà cho tôi.

Tôi thật sự không chịu nổi nữa nên mới đồng ý một mình đến đây ở vài ngày.

Cố Chấn Hải nhìn tôi từ trên xuống dưới, hài lòng gật đầu.

“Trở về là tốt rồi. Sau này sửa hết những thói quen tùy tiện của con đi, nghiêm túc học quy củ.”

“Tháng sau nhà họ Cố có một bữa tiệc quan trọng, đến lúc đó cha sẽ chính thức công bố thân phận của con.”

“Nhưng Thu Thu vẫn là con gái nhà họ Cố. Con không được nhằm vào nó, càng không được tranh giành đồ với nó.”

Tôi không trả lời, quay sang hỏi Cố Thu Thu:

“Chị, tối nay mấy giờ chị nấu cơm?”

Cố Thu Thu bối rối đến mức siết chặt vạt áo.

“Trong nhà có đầu bếp, bình thường chị không xuống bếp.”

Ánh sáng trong mắt tôi lập tức tắt đi một nửa.

Nhìn thấy biểu cảm của tôi, cô ấy vội vàng đổi lời:

“Nhưng nếu em muốn ăn, chị có thể nấu.”

“Chị!”

Tôi nhào tới ôm lấy cô ấy.

Cố Thu Thu cứng đờ tại chỗ.

Qua một lúc lâu, cô ấy mới thử giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Tối hôm đó, cô ấy thật sự làm cánh gà om coca cho tôi.

Tôi ngồi trước bàn ăn, chụp chín tấm ảnh, lần lượt gửi cho cha mẹ, ba người anh trai và những người khác trong nhóm gia đình.

Chỉ kèm theo một câu:

【Con có chị gái rồi, chị ấy tự tay nấu cho con đấy.】

Anh cả là người trả lời đầu tiên:

【Ăn ít đồ ngọt thôi.】

Anh hai:

【Nhìn hình thức bình thường. Trở về anh mời đầu bếp Michelin làm cho em.】

Anh ba trực tiếp gọi video đến:

“Cố Niệm Tinh, em cố tình chọc tức anh phải không?”

Tôi quay camera về phía Cố Thu Thu.

“Chị, anh ta chính là người đã ăn trộm que cay của em.”

Cố Thu Thu không nhịn được, bật cười.

Cô ấy gắp một chiếc cánh gà bỏ vào bát tôi, dịu dàng nói:

“Ăn chậm thôi, vẫn còn nhiều.”

Bùi Dã ở đầu bên kia video im lặng.

Ba giây sau, anh ấy nghiến răng nói:

“Cố Niệm Tinh, em đợi đấy. Tối nay anh mua vé máy bay qua.”

Tôi dứt khoát tắt máy.

Cố Thừa Vũ lạnh lùng nhìn chúng tôi.

“Diễn đủ chưa?”

Nụ cười trên mặt Cố Thu Thu lập tức biến mất.

Cô ấy đặt đũa xuống, theo thói quen ngồi thẳng người.

“Anh, em chỉ nấu cho Niệm Tinh một bữa cơm thôi.”

“Sức khỏe em không tốt, khói dầu trong bếp nặng như vậy, cô ta dựa vào đâu mà sai khiến em?”

Cố Thừa Vũ chĩa mũi nhọn về phía tôi.

“Muốn ăn gì thì không biết bảo người làm nấu à? Ngày đầu tiên trở về đã sai bảo Thu Thu, cô có ý đồ gì?”

“Vì tôi muốn ăn cơm do chị gái nấu.”