Ta lập tức nhìn về phía chiếc tủ lạnh dùng để bảo quản thuốc.

Trước ánh mắt của mọi người, ta bước tới trước tủ lạnh.

Bố khó hiểu hỏi:

“Nhã Nguyệt, con nghĩ một đứa bé mới sinh sẽ bị nhét trong tủ lạnh sao?”

Theo lẽ thường, bố không muốn tin cũng là chuyện bình thường.

Nhiệt độ trong phòng sinh luôn được điều chỉnh ở mức ổn định.

Dù trẻ sơ sinh nhạy cảm với nhiệt độ hơn người lớn, nó cũng không thể lạnh đến mức liên tục kêu cứu như vậy.

Ta đưa tay chạm vào tay cầm tủ lạnh.

“Nhã Nguyệt, con đúng là càng ngày càng quá đáng. Trước đây sao bố không biết con nghịch ngợm đến mức này?”

Bố nhìn ta, liên tục thở dài.

“Bên trong đều là thuốc và dược phẩm y tế, sao có thể giấu một đứa bé?”

Ta thầm nghĩ trong lòng:

Không.

Nó chắc chắn ở gần đây.

Nhưng khi ta mở tủ lạnh ra, bên trong chỉ có vài ống thuốc.

Những ngăn còn lại đều trống không.

Bảo mẫu mỉm cười.

“Đại tiểu thư, bây giờ cô có thể cho tôi đi chưa? Nhị tiểu thư vẫn đang chờ tôi đưa đi tắm.”

“Không được.”

Ta tuyệt đối không thể để đứa bé không rõ lai lịch này trở thành người nhà họ Phan.

Ngay cả mẹ cũng liên tục lắc đầu thở dài.

“Nhã Nguyệt, dù có chuyện gì, chúng ta để lát nữa giải quyết. Trước tiên cứ để em gái đi tắm đã.”

Bố đang định tiếp tục trách ta, nhưng ta đã lên tiếng trước:

“Muốn đưa nó đi cũng được, nhưng trước tiên phải chứng minh đứa bé trong lòng bảo mẫu có thật sự là em gái con hay không.”

Ta quay sang nhìn mấy nhân viên y tế đang đứng bên cạnh.

“Bác sĩ đều ở đây. Bây giờ làm xét nghiệm quan hệ huyết thống luôn, được chứ?”

“Nhà họ Phan cũng không phải gia đình bình thường. Nếu thật sự để một đứa trẻ không rõ lai lịch giả mạo thân phận thiên kim nhà họ Phan, truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì.”

04

Sau khi ta nói xong, ta nhìn thấy rõ ràng cơ thể bảo mẫu cứng lại.

Đúng lúc ấy, ta lại nghe thấy tiếng lòng của đứa bé.

【Không hổ là chị gái đến từ cùng một nơi với ta. Đi theo chị quả nhiên là quyết định đúng đắn nhất!】

【Mau xét nghiệm quan hệ huyết thống đi! Mau thả ta ra! Nếu không ta thật sự sắp bị đông cứng rồi!】

【May mà lúc đầu thai, Mạnh Bà cho ta một lá bùa giữ mạng. Tạm thời ta vẫn có thể cầm cự thêm một lúc.】

Ta không thể dựa vào tiếng lòng để xác định chính xác vị trí của nó.

Vì vậy, ta chỉ có thể sử dụng phương pháp khoa học hiện đại đáng tin cậy nhất.

Chương 3

Bác sĩ nhanh chóng lấy mẫu tóc của thiên kim giả.

Trong lúc họ so sánh ADN của nó với bố mẹ, ta mới đồng ý để bảo mẫu đưa đứa bé đi tắm.

Nhưng trong suốt quá trình, ta đều cho người giám sát chặt chẽ.

Tuyệt đối không cho phép bất cứ ai có cơ hội tráo đổi lần nữa.

Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, mẹ kéo ta lại gần.

“Nhã Nguyệt, có phải con đang giấu bố mẹ chuyện gì không?”

“Không có.”

“Trước đây con chưa từng như vậy. Chắc chắn con đã phát hiện ra chuyện gì đó, đúng không?”

“Mẹ, con quả thật nhận ra một số điều bất thường, nhưng cụ thể thế nào vẫn phải chờ kết quả xét nghiệm.”

Mẹ gật đầu.

Sau đó bà nhìn về phía bác sĩ đã đỡ đẻ cho mình.

“Lúc con gái tôi chào đời, mọi người có chắc chắn không để đứa bé rời khỏi tầm mắt không?”

Bác sĩ chính trả lời:

“Theo quy định của bệnh viện, sau khi đỡ đứa bé ra, tôi lập tức giao cho y tá Tống.”

Y tá Tống lập tức lên tiếng:

“Sau khi nhận đứa bé và xác nhận giới tính, tôi giao cho y tá Đường thực hiện công việc vệ sinh.”

“Đúng vậy, là tôi vệ sinh cho đứa bé.”

Y tá Đường chỉ vào camera giám sát ở góc phòng.

“Toàn bộ quá trình vệ sinh đều được ghi lại. Thư ký của Tổng giám đốc Phan vừa trích xuất camera. Chỉ cần xem lại là biết.”

Mọi chuyện dường như đã tạo thành một vòng khép kín.

Không thể tìm được bất kỳ chứng cứ nào ủng hộ suy đoán của ta.

Ta đưa tay áp lên trán mình.

Cũng không sốt mà.

Lúc ở địa phủ, Diêm Vương cũng đâu cho ta năng lực thông linh.

Tại sao một đứa bé vừa chào đời lại có bản lĩnh này?

【Đói quá. Ở địa phủ lâu như vậy, ta đã quên mất cảm giác đói là thế nào. Khi nào mới có thể được ăn một chút đây?】

【Chị ơi, cứu em với! Chỉ có chị mới cứu được em thôi!】

Xem ra ta không nghe nhầm.

Bác sĩ riêng của nhà họ Phan làm việc vô cùng hiệu quả.

Chẳng bao lâu sau, bản báo cáo xét nghiệm khẩn cấp đã được đưa tới.

Bố mẹ vội vàng vây quanh bác sĩ.

“Bác sĩ Khương, kết quả thế nào?”

Bác sĩ Khương quay người, sau đó đưa bản báo cáo cho bố.

Lúc nhận báo cáo, bố còn hơi căng thẳng.

Nhưng khi nhìn thấy kết luận ở trang cuối, bố lập tức thở phào rồi bật cười.

“Bố đã nói rồi mà! Con gái của chúng ta sao có thể bị người ta tráo được?”

Sau khi bố mẹ xem xong, bản báo cáo mới được đưa đến tay ta.

Trên đó ghi rõ kết quả xét nghiệm ADN giữa đứa bé vừa được bế đi và bố mẹ:

【Xác nhận có quan hệ huyết thống.】