Thấy đồng nghiệp xung quanh ai nấy đều kinh ngạc nhìn mình, Vu Mạn vẫn tiếp tục tự nói lấy được.
“Ai bảo cô lúc nào cũng làm bừa? Nếu tôi không nhìn cô nhiều hơn một chút, cô lại phạm lỗi, cuối cùng chẳng phải vẫn là tôi giúp cô thu dọn đống rối ren đó sao.”
“Mấy người không biết đấy thôi, cô ta đến cả chào tôi một tiếng cũng không, đã chạy đi nhuộm tóc rồi, mắt thẩm mỹ thì kém, tốn tiền làm bản thân xấu đến mức này.”
“Tôi là bạn thân tốt của cô ta, bây giờ không nhắc nhở cô ta nhiều hơn một chút, nhỡ cô ta xảy ra vấn đề gì, lương tâm tôi cũng không yên.”
Tuy mọi người không quá đồng tình với cách làm của cô ta, nhưng nghe nói tôi trong thời gian này còn chạy đi nhuộm tóc, họ cũng không tiện nói thêm gì.
Thấy tôi lạnh lùng cười với cô ta, Vu Mạn càng cho rằng mình đã nói trúng tim đen của tôi, còn đưa tay định nắm lấy tôi.
“Cô vốn là người nhà mẹ đẻ của tôi, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, người khác tôi còn chẳng thèm quản đâu!”
Hóa ra khi con người tức đến cực điểm, thật sự sẽ không có phản ứng nào quá kịch liệt.
Tôi trực tiếp bấm gọi cho ba tôi.
“Ông Đường, nhân viên của ba đang ra ngoài tuyên truyền con mang thai, ba sắp lên chức ông ngoại rồi, chuyện này ba thấy thế nào?”
Chưa đợi ba tôi lên tiếng, tôi lại nhìn khuôn mặt Vu Mạn đang từ đắc ý chuyển sang trắng bệch, rồi bấm số 110.
“Alo, cảnh sát à, có người ở công ty cố ý bôi nhọ tôi, còn trộm đồ quý giá cá nhân của tôi, làm phiền các anh xử lý một chút!”
05
Các đồng nghiệp bị hành động của tôi làm cho ngẩn ra, không ai hiểu tôi muốn làm gì.
Người phản ứng đầu tiên là Vu Mạn, cô ta lộ ra vẻ mặt như bị phụ bạc.
“Mộng Mộng, đây là chuyện nhà của chúng ta, cô nói với Đường tổng làm gì, ông ấy cũng không quản đâu!”
“Cô mau gọi điện cho cảnh sát, nói là vừa rồi cô báo nhầm rồi đi!”
“Nếu không phải nể tình quan hệ của chúng ta tốt như vậy, tôi có thể tốt bụng đối xử với cô, giúp cô dọn bàn, chỗ nào cũng nghĩ cho cô sao?”
“Cô sao có thể đối xử với tôi như vậy chứ?”
“Hơn nữa cái món đồ giả cũ của cô, đến giẻ lau người ta còn chẳng thèm lấy, tôi tốt bụng giúp cô xử lý đồ bỏ đi, cô còn không biết ơn.”
“Cô thật sự không cần mặt mũi nữa à, nhất định phải làm lớn chuyện đến mức khó coi như thế sao?”
Nói xong, cô ta đưa tay định kéo tôi, nhưng bị tôi sải một bước tránh đi.
Tôi thật sự không hiểu, đến tận lúc này rồi, vì sao cô ta vẫn cho rằng quan hệ của chúng tôi rất tốt.
Rõ ràng là hành vi phạm tội cực kỳ tồi tệ, vậy mà cô ta lại hời hợt nói thành thành ý tốt của người nhà mẹ đẻ, chuyện gì cũng vì tôi.
Mắt thấy tình thế rơi vào bế tắc, mấy đồng nghiệp đành phải đứng ra hòa giải.
“Mộng Mộng, có phải cô hiểu lầm rồi không? Vu Mạn chắc cũng là vì muốn tốt cho cô thôi.”
“Đúng vậy, hai người quan hệ tốt như thế, lời cô ấy nói cũng không phải hoàn toàn sai. Cô sắp làm mẹ rồi, nếu thật sự náo đến đồn cảnh sát thì cũng không hay.”
Một chị đồng nghiệp lớn tuổi có thâm niên cũng lên tiếng.
“Mộng Mộng, cô cần gì phải vì một chuyện nhỏ mà làm căng đến mức này?”
“Sau này hai người đều phát triển ở thành phố này, chắc chắn sẽ còn phải giúp đỡ lẫn nhau. Có gì chưa nói rõ thì cứ nói riêng với nhau cho đàng hoàng.”
“Đến vợ chồng còn có mâu thuẫn, cô cứ động một chút là báo cảnh sát, xa cách quá rồi!”
Một nam đồng nghiệp thích nghe chuyện bát quái cũng hùa theo.
“Đúng đúng đúng, Vu Mạn đối tốt với cô, tất cả chúng tôi đều nhìn thấy. Có lẽ cách làm của cô ấy lúc nãy hơi gấp một chút thôi.”
“Nhưng nếu cô ấy không nói, để cô nhuộm tóc mà ảnh hưởng đến đứa bé thì chẳng phải là lỗi của cô sao?”
“Cô mau cúi đầu xin lỗi Vu Mạn đi, chẳng phải chuyện này sẽ giải quyết xong rồi sao?”

