“Bản thỏa thuận này có những sai sót nghiêm trọng và dấu hiệu chuyển lợi ích bất thường. Nếu anh còn muốn giữ sự nghiệp của mình thì bây giờ vẫn còn kịp nói thật với tôi.”
Môi luật sư Lưu run hai cái.
Người trẻ đúng là người trẻ.
Không chịu nổi áp lực.
“Tổng giám đốc Lâm… Tổng giám đốc Phương nói với tôi đây là sắp xếp nội bộ giữa hai vợ chồng. Anh ấy nói cô biết chuyện…”
“Tôi biết?”
Tôi mở đoạn chat giữa Phương Húc và Chu Điềm Điềm trên điện thoại.
Chỉ cho anh ta nhìn đúng một lần.
Chỉ một lần.
Mắt luật sư Lưu lập tức trợn tròn.
“Bây giờ anh hiểu rồi chứ?”
Tôi thu điện thoại về.
“Anh bị người ta lợi dụng.”
Anh ta đứng bật dậy, hai chân run lên.
“Tổng giám đốc Lâm, xin lỗi cô. Tôi thật sự không biết…”
“Nghỉ việc đi. Tôi có thể không truy cứu trách nhiệm pháp lý của anh, cũng không gây ảnh hưởng tới việc anh tìm công ty mới. Nhưng nếu anh tiết lộ bất kỳ nội dung nào trong cuộc nói chuyện hôm nay cho Phương Húc…”
Tôi dừng một chút.
“Tôi đảm bảo anh sẽ không tìm nổi một vị trí thực tập trong ngành này.”
Luật sư Lưu gần như chạy trốn khỏi phòng.
Khoảnh khắc cửa đóng lại, tôi tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi.
Bước đầu tiên.
Hoàn thành.
Hai giờ chiều, tôi đích thân tới cơ quan đăng ký kinh doanh.
Sau khi hoàn thành thủ tục, tôi khóa lại cơ cấu cổ phần của công ty.
Bổ sung điều khoản mới: bất kỳ thay đổi cổ phần nào cũng phải có chữ ký trực tiếp của toàn bộ cổ đông, đồng thời thực hiện thủ tục công chứng.
Nói cách khác, cho dù Phương Húc có lấy được chữ ký của tôi, nếu không có xác nhận công chứng thì tất cả chỉ là giấy vụn.
Đây là Cố Diễn dạy tôi.
Anh nói:
“Bịt lỗ hổng trong quy trình đáng tin hơn việc đề phòng con người.”
Nói hay lắm.
Xử lý xong chuyện công ty, tôi bắt đầu giải quyết bất động sản.
Tôi và Phương Húc đứng tên hai căn nhà.
Một căn hộ nhỏ tôi mua trả thẳng trước khi kết hôn.
Một căn hộ ba phòng ngủ lớn mua sau khi kết hôn bằng khoản vay quỹ nhà ở.
Tôi lục lại toàn bộ hóa đơn và sao kê mua nhà năm đó.
Căn hộ nhỏ không có vấn đề.
Tài sản trước hôn nhân của tôi.
Chắc chắn thuộc về tôi.
Còn khoản trả trước của căn hộ lớn, tôi kiểm tra nguồn tiền.
80% được chuyển từ tài khoản công ty của tôi.
20% từ quỹ nhà ở.
Đóng góp của Phương Húc chỉ là trả một nửa tiền vay mỗi tháng.
Tổng cộng chẳng quá hai trăm nghìn tệ.
Trong khi giá thị trường hiện tại của căn nhà là 6,8 triệu.
Cố Diễn nói nếu kiện ra tòa, ít nhất tôi cũng lấy được 70%.
Nhưng tôi không muốn kiện.
Quá chậm.
Điều tôi muốn là trước khi anh ta phát hiện, mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi.
Để anh ta tưởng mình nắm chắc phần thắng.
Để anh ta nghĩ tôi vẫn là con cừu nhỏ kiểu “chồng bảo ký thì ký”.
Sau đó, đúng lúc anh ta đắc ý nhất…
Cho anh ta một cái tát thật mạnh để tỉnh ra.
Tối về nhà, Phương Húc lại đang nấu cơm.
Lần này là bò kho.
Gần đây anh chăm chỉ lạ thường.
Ngày nào cũng nấu ăn.
Trước đây một tháng vào bếp được một lần đã là tốt lắm rồi.
Ha.
Làm chuyện có lỗi nhiều quá nên lương tâm bất an à?
Hay là…
Muốn giữ tôi yên ổn?
“Niệm Niệm.”
“Ừ?”
“Cuối tuần công ty anh tổ chức team-building, có thể anh phải đi hai ngày.”
“Đi đâu?”
“Thiên Đảo Hồ.”
Tay tôi vẫn tiếp tục thái rau.
Thiên Đảo Hồ.
Tôi đã xem đoạn chat giữa Phương Húc và Chu Điềm Điềm.
Quả nhiên, hai ngày trước anh đã đặt homestay ở Thiên Đảo Hồ cho cô ta.
Phòng đôi.
“Được thôi.”
Tôi ngẩng đầu cười với anh.
“Chú ý an toàn nhé, nhớ chụp nhiều ảnh gửi cho em.”
Anh lập tức cười như trút được gánh nặng.
“Được.”
Anh cứ đi đi.
Chơi cho đủ rồi về.
Vừa đúng lúc.
Đủ để tôi xử lý nốt những việc còn lại.
Chương 4
Chiều tối thứ Sáu, Phương Húc kéo vali ra khỏi nhà.
Trước khi đi còn đặc biệt hôn tôi một cái.

