Đi như có gió dưới chân, trên mặt là nụ cười không thể che giấu.
“Ký chỗ nào?”
Tôi đẩy tài liệu đã thay thế tới trước mặt anh.
Một xấp dày hơn mười trang.
“Ở đây, chỗ này, với trang cuối.”
Tôi chỉ ba vị trí cần ký.
Phương Húc thậm chí không nhìn một chữ.
Cầm bút lên, xoẹt xoẹt xoẹt ký ba chữ ký.
Ký xong còn đùa với tôi:
“Sau này chuyện công ty em bớt lo đi, để anh chia sẻ với em.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
“Được, chồng vất vả rồi.”
Anh đặt bút xuống, đưa tay xoa tóc tôi.
“Niệm Niệm, đợi qua đợt bận này anh đưa em đi du lịch.”
“Được.”
Anh hài lòng rời đi.
Cửa đóng lại.
Tôi cúi xuống nhìn ba chữ ký kia, chậm rãi thở ra.
Phương Húc.
Thứ anh vừa ký chính là phần đầu tiên của “thỏa thuận ra đi tay trắng” của chính mình.
Cảm ơn đã hợp tác.
Tôi cất tài liệu, chụp ảnh lưu lại rồi gửi bản gốc cho Cố Diễn xử lý công chứng.
Tối hôm đó, anh nhắn:
“Đã công chứng xong. Văn bản này có đầy đủ hiệu lực pháp lý.”
Tôi nhìn tin nhắn, tựa lưng vào ghế.
Cảnh đêm ngoài cửa sổ rất đẹp.
Muôn nhà sáng đèn.
Trước đây tôi luôn cảm thấy đó là ánh sáng ấm áp.
Bây giờ lại cảm thấy…
Đó là ánh sáng giúp tôi nhìn rõ tất cả.
Chương 6
Cuối tuần.
Phương Húc hẹn bạn đi chơi bóng, sáng sớm đã ra ngoài.
Tôi không tới công ty.
Ở nhà xử lý việc cuối cùng.
Ngân hàng.
Chúng tôi có một tài khoản chung, bên trong có khoảng 1,3 triệu tệ tiền tiết kiệm.
Theo pháp luật, đây là tài sản chung của vợ chồng, khi ly hôn sẽ chia đôi.
Nhưng trong nửa năm nay, Phương Húc đã nhiều lần chuyển gần hai trăm nghìn tệ ra ngoài.
Người nhận:
Chu Điềm Điềm.
Lý do thì đủ kiểu.
Tạm ứng dự án.
Ứng trước chi phí công tác.
Tiền hoàn trả chi phí.
Mỗi lần đều không lớn.
Ba nghìn.
Năm nghìn.
Mười nghìn.
Chia nhỏ ra từng khoản, chắc nghĩ tôi sẽ không chú ý.
Tôi chụp lại toàn bộ.
Cố Diễn nói:
“Những khoản này có thể được xem là hành vi cố ý chuyển dịch tài sản chung của vợ chồng. Khi ly hôn không chỉ có thể yêu cầu hoàn trả mà còn có thể yêu cầu bên đó được chia ít hơn, thậm chí không được chia tài sản chung.”
Tôi chuyển một nửa số tiền trong tài khoản chung sang tài khoản cá nhân.
Sáu trăm năm mươi nghìn.
Hợp lý và hợp pháp.
Tôi vốn là đồng chủ tài khoản.
Sáu trăm năm mươi nghìn còn lại vẫn để nguyên.
Để cho anh ta nhìn.
Để anh ta cảm thấy mọi thứ vẫn bình thường.
Sáng thứ Hai.
Họp đầu tuần toàn công ty.
Tôi công bố một điều chỉnh nhân sự.
“Điềm Điềm.”
Chu Điềm Điềm ngồi trong góc, nghe gọi tên lập tức ngẩng đầu.
“Tổng giám đốc Lâm?”
“Thời gian thực tập của cô đã kết thúc. Theo quy định công ty, cô cần tham gia buổi bảo vệ để xét chuyển thành nhân viên chính thức.”
Trên mặt cô ta thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
“Cái này… Giám đốc Phương nói em có thể chuyển chính thức luôn…”
Cả phòng im bặt.
Ánh mắt mọi người đảo qua lại giữa tôi và cô ta.
Tôi cười.
“Quy trình chuyển chính thức của công ty do tôi đặt ra. Giám đốc Phương nói không tính.”
Mặt cô ta đỏ bừng.
Cúi đầu, không dám nói thêm.
Phương Húc ngồi bên phải tôi, môi mím chặt, bàn tay dưới bàn siết lại rồi buông ra.
Nhưng anh không mở miệng.
Anh không dám.
Bởi đây là quy trình công việc bình thường.
Nếu lúc này công khai đứng ra nói đỡ cho cô ta, chẳng khác nào tự nhận mình có quan hệ đặc biệt.
Sau cuộc họp, tôi đóng cửa phòng họp.
Chỉ còn tôi và Phương Húc.
“Em có ý gì?”
Anh hạ thấp giọng, sắc mặt rất khó coi.
“Ý gì là ý gì?”
Tôi vừa sắp xếp tài liệu vừa trả lời, không ngẩng đầu.
“Thực tập sinh chuyển chính thức phải bảo vệ. Quy định từ năm ngoái, ai cũng từng trải qua. Cô ta có gì đặc biệt?”
Phương Húc nghiến răng.
“Khả năng của cô ấy đủ rồi. Cần gì phải làm thêm thủ tục cho có?”
Tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh.
“Phương Húc.”
“Ừ?”

