Tiêu Tranh cười lạnh, thong thả cởi cổ áo, chỉ vào một vết đỏ mờ trên xương quai xanh.
“Không đánh. Nàng chỉ đè trẫm lên bàn, một mực nói trẫm là ‘tiểu ngựa hoang’ của nàng, còn muốn cưỡi trẫm đi Tây Thiên thỉnh kinh.”
Mắt ta tối sầm, suýt viên tịch tại chỗ.
“Vậy… vậy sao người không đẩy thần thiếp ra?”
“Trẫm có đẩy.” Tiêu Tranh vẻ mặt vô tội. “Nhưng nàng nói, nếu trẫm dám phản kháng, nàng sẽ đi nói với Thái hậu rằng trẫm còn đái dầm.”
Ta: “……”
Loại lời này đúng là giống thứ ta có thể nói ra.
“Cho nên,” Tiêu Tranh tiến sát ta, hơi thở ấm nóng phả bên tai, “đứa bé này là của trẫm. Trẫm không chỉ được, mà còn rất được.”
Ta co ro trong góc, muốn khóc mà không có nước mắt.
Lần này thì hay rồi, con thì có, nhưng lời nói dối “không được” trước kia của hắn đã truyền khắp thiên hạ.
Giờ cả thiên hạ đều biết hoàng hậu mang thai, còn hoàng đế lại là một “thái giám”.
Chuyện này chẳng khác nào khắc ba chữ “mũ xanh” lên trán Tiêu Tranh, lại còn khắc đậm kèm phát sáng.
“Bệ hạ, chuyện này phải kết thúc thế nào đây?” Ta chỉ ra ngoài. “Bên ngoài hiện giờ đều đang đồn thần thiếp làm ô uế cung cấm, mang thai nghiệt chủng, muốn đem thần thiếp nhốt lồng heo dìm xuống nước kìa.”
Tiêu Tranh kéo chăn đắp lại cho ta, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
“Kẻ nào dám động vào nàng, trẫm tru di cửu tộc kẻ đó.”
“Nhưng miệng đời khó bịt…”
“Miệng đời? Vậy thì bịt hết miệng lại.”
Tiêu Tranh đứng dậy, chỉnh lại y phục.
“Nàng yên tâm dưỡng thai, những chuyện còn lại giao cho trẫm. Nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi, nàng không được rời cung Khôn Ninh nửa bước.”
Ta nhìn bóng lưng hắn rời đi, lòng thấp thỏm không yên.
Đây chính là tội khi quân đó, tuy kẻ bị lừa là người trong thiên hạ.
Ngày hôm sau, buổi chầu sớm nổ tung.
Một đám lão ngoan cố do Lễ bộ Thượng thư cầm đầu quỳ ngoài điện Kim Loan, liều chết can gián.
“Bệ hạ! Hoàng hậu thất đức, làm ô uế cung cấm, tội không thể tha!”
“Huyết mạch hoàng thất không thể lẫn lộn, xin bệ hạ phế hậu, ban chết cho nghiệt chủng kia!”
“Nếu bệ hạ không đồng ý, lão thần hôm nay sẽ đập đầu chết vào cây cột này!”
Tiếng gào vang tận trời, ta ở hậu cung cũng nghe thấy.
Mấy người Hiền phi gấp đến xoay vòng vòng.
“Nương nương, chuyện này phải làm sao đây? Hay chúng ta cướp ngục bỏ trốn?”
“Cướp ngục cái gì? Ta là hoàng hậu, cũng đâu phải tù phạm!”
“Cũng gần như vậy rồi. Hiện giờ bên ngoài đầy Ngự lâm quân, nói là bảo vệ, thực chất chính là giam lỏng.”
Ta sờ bụng, trong lòng cũng rối như tơ vò.
Tiêu Tranh, rốt cuộc người định phá ván cờ này thế nào?
Đúng lúc này, Vương Phúc bước nhanh vào, mặt mày hớn hở.
“Nương nương! Đại hỷ! Bệ hạ triệu người lên điện!”
“Lên điện? Đi chịu mắng sao?”
“Không phải! Bệ hạ nói, muốn ngay trước mặt văn võ bá quan trả lại trong sạch cho người!”
10
Ta được Vương Phúc đỡ, run rẩy bước lên điện Kim Loan.
Trong đại điện, bầu không khí căng như dây đàn.
Đám ngôn quan quỳ đầy đất, ai nấy trợn mắt giận dữ, hận không thể dùng ánh mắt giết chết ta.
Tiêu Tranh ngồi ngay ngắn trên long ỷ, thần sắc lạnh nhạt, trong tay nghịch chuỗi Phật châu.
Thấy ta vào, hắn vẫy tay:
“Lại đây, ngồi bên cạnh trẫm.”
Ta chịu ánh mắt của mọi người, cắn răng đi tới bên long ỷ, đó là chỗ chỉ hoàng đế mới được ngồi.
Tiêu Tranh kéo ta xuống, để ta ngồi trên đùi hắn.
Toàn điện ồ lên.
“Bệ hạ! Chuyện này… chuyện này còn ra thể thống gì nữa!” Lễ bộ Thượng thư tức đến râu cũng run.
“Thể thống?” Tiêu Tranh cười lạnh. “Trẫm ôm thê tử của trẫm, hài tử của trẫm, có gì không thể?”
“Đó là nghiệt chủng! Bệ hạ, người… người chẳng phải… không được sao?”
Cuối cùng cũng có người đâm thủng lớp giấy cửa sổ này.
Tiêu Tranh nhướng mày:
“Ai nói với các ngươi trẫm không được?”
“Là chính miệng người thừa nhận!”
“Ồ, vậy là trẫm lừa các ngươi.”
Tiêu Tranh nói nhẹ như mây gió, cứ như đang nói thời tiết hôm nay rất đẹp.
Chúng đại thần: “……”
Loại chuyện này cũng có thể đem ra lừa sao?
“Bệ hạ, quân vô hí ngôn!”
“Khi đó trẫm vì muốn làm Thụy vương mất cảnh giác nên bất đắc dĩ phải làm vậy.” Tiêu Tranh nghiêm trang nói bậy. “Nay Thụy vương đã bị trừ, ‘bệnh kín’ của trẫm tự nhiên cũng khỏi.”
“Chuyện này… chuyện này cũng quá trùng hợp!” Lễ bộ Thượng thư vẫn không chịu buông. “Trừ phi bệ hạ có thể đưa ra chứng cứ!”
“Chứng cứ?” Tiêu Tranh nhìn ông ta như nhìn kẻ ngốc. “Ngươi muốn trẫm biểu diễn tại chỗ cho ngươi xem à?”
Ta suýt bật cười, vội che miệng lại.
Mặt già của Lễ bộ Thượng thư đỏ bừng:
“Lão thần không có ý đó! Ý lão thần là, làm sao chứng minh đứa bé này là của bệ hạ?”
Tiêu Tranh đột nhiên đứng dậy, toàn thân tỏa ra uy áp của đế vương.
“Chỉ bằng trẫm là thiên tử! Trẫm miệng vàng lời ngọc, nói nó là của trẫm, nó chính là của trẫm!”
Đây rõ ràng là chơi ngang.
Nhưng hắn là hoàng đế, chơi ngang cũng đầy khí thế.
Các đại thần nhìn nhau, hiển nhiên vẫn không phục.

