“Nguyễn tỷ tỷ!”
Tạ Viễn Chu đi ba bước thành hai bước xông đến trước mặt nàng, muốn đỡ nhưng lại không dám chạm, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, giọng điệu đầy vẻ nôn nóng:
“Sao tỷ lại dậy rồi? Vết thương còn đau không? Chóng mặt không?”
“Quân y dặn tỷ phải tĩnh dưỡng, mau về nằm xuống đi!”
Hàng loạt câu hỏi liên thanh của hắn khiến Nguyễn Tranh bật cười.
“Ta không sao, Viễn Chu. Độc đã giải, liền chết không được. Ngược lại là đệ đó, đầy mình vết thương, còn chạy lung tung.”
Tạ Viễn Chu bị nụ cười của nàng làm cho ngẩn ngơ:
“Đệ da thô thịt dày, chút thương tích này tính là gì! Tỷ tỷ không sao là tốt rồi, tối qua làm đệ sợ muốn chết!”
Hắn bỗng nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, trong nồi vẫn còn ủ cháo nóng, để đệ đi bưng tới cho tỷ!”
Hắn nói xong quay lưng chạy đi.
Nguyễn Tranh lúc này mới nhìn sang Thịnh Mục Uyên đang lặng thinh đứng đó, đoan chính hành lễ:
“Thái tử điện hạ đích thân tới Bắc Cảnh, vất vả rồi.”
Yết hầu Thịnh Mục Uyên nghẹn lại, bước tới trước hai bước.
Lúc bôn ba tới Bắc Cảnh ấp ủ đầy bụng tâm sự, giờ phút này lại nghẹn ứ nơi ngực, một chữ cũng khó nói thành lời.
Hắn hít sâu một hơi, giọng căng như dây đàn:
“Tranh nhi, ta sai rồi.”
“Nửa năm nay, ta đã tra rõ toàn bộ sự tình.”
“Triệu Thanh Y cùng Triệu gia năm xưa cấu kết với ngoại bang, trì hoãn quân tình, hãm hại nhạc phụ và huynh trưởng ra sao;”
“Ở Đông Cung ả thiết kế hãm hại nàng thế nào, mua chuộc sơn tặc, phóng hỏa; còn có đứa con trong bụng ả…”
Hắn nhắm mắt, mở ra lần nữa, dưới đáy mắt rằn ri tia máu:
“Ta đều đã biết. Ta sai quá mức hoang đường, mắt mù tim đặc, mới khiến nàng thương tổn sâu sắc đến vậy.”
Hắn gằn từng câu từng chữ, nói chậm rãi và nặng nề:
“Ta không dám cầu xin nàng tha thứ.”
“Ta chỉ muốn nói cho nàng biết, chỉ cần nàng bằng lòng, ta có thể dùng phần đời còn lại để bù đắp.”
“Đông Cung sẽ không còn bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì khiến nàng không vui nữa.”
“Ta sẽ đối đãi với nàng như trân bảo, bảo vệ nàng một đời chu toàn.”
“Tranh nhi, theo ta trở về, có được không?”
Trong trướng tĩnh mịch như tờ.
Nguyễn Tranh im lặng lắng nghe, trên mặt không có bất cứ sự thay đổi biểu cảm nào.
Cho đến khi hắn nói xong, nàng mới từ từ ngước mắt, nhìn về phía hắn.
Ánh mắt trong vắt thấy đáy, lại trống rỗng đến mức khiến hắn luống cuống.
“Điện hạ, nếu không phải hôm nay ngài nhắc đến, ta gần như đã sắp quên mất cái tên Triệu Thanh Y này rồi, cũng sắp quên mất bản thân từng ở Đông Cung, từng có một đoạn… trải qua suýt mất mạng.”
Thịnh Mục Uyên chấn động toàn thân.
Quên rồi?
Những tổn thương khắc cốt ghi tâm đó, những tủi nhục và đau đớn giày vò cả ngày lẫn đêm, trong lòng nàng, vậy mà lại trở thành dĩ vãng có thể “quên” đi rồi sao?
“Ta không về.”
Giọng nàng vẫn tĩnh lặng: “Điện hạ, chim đã từng thấy bầu trời bao la, sẽ không còn muốn bay về chiếc lồng son gác ngọc nữa.”
Hai mày Thịnh Mục Uyên nhíu chặt, gần như thốt ra mà chẳng kịp suy nghĩ:
“Là vì Tạ Viễn Chu sao? Nàng và hắn lẽ nào——”
Lời vừa ra khỏi miệng hắn liền hối hận, nhưng sự ghen tuông nhọn hoắt ấy khiến hắn vô phương giữ được lý trí.
Nguyễn Tranh ngắt lời hắn, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo vì bị xúc phạm:
“Điện hạ cẩn trọng lời nói. Viễn Chu đối với ta, là đệ đệ.”
“Người Tạ gia đối xử với ta chí tình chí nghĩa, ta coi họ là người nhà. Chỉ vậy mà thôi.”
Nàng thu hồi ánh mắt, nhìn hắn lần nữa:
“Ta ở lại nơi này, chỉ vì đây là mảnh đất phụ huynh ta từng rưới máu nóng để bảo vệ, là cố thổ mà mẫu thân ta hồn vía mơ về.”
“Ta ở đây, có thể làm chút việc thiết thực, có thể cứu một số người.”
“Lời xin lỗi của Điện hạ, ta nhận rồi.”
“Còn chuyện quay về—— thì bỏ đi.”
“Ta đối với Điện hạ đã cạn tình cạn nghĩa, vả lại nơi đó, suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của ta.”

