Tốc độ, sức mạnh, năng lực phản ứng của tôi, tất cả đều đạt đến một mức phi nhân loại.
Thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy vật trong bóng tối.
Có một đêm, tôi nhìn Lục Thừa An và Hứa Man.
Mắt tôi xuyên qua làn da và cơ bắp của họ.
Tôi thấy trong cơ thể họ, những kinh mạch phát ra ánh sáng xanh nhạt, như rễ cây, lan khắp toàn thân.
Đó là dấu vết sau khi bị Cỏ Long Tức cải tạo hoàn toàn.
Tim họ đập chậm hơn người bình thường, nhưng mỗi một nhịp đập đều chứa đầy sức mạnh bùng nổ.
Họ đã sớm không còn là con người nữa.
Còn tôi, đang đi theo vết xe đổ của họ.
Tuần thứ hai.
Lục Thừa An gọi tôi vào thư phòng.
“Cơ thể dì đã ổn định bước đầu rồi.”
“Bây giờ, đến lúc để dì hiểu rõ một vài thứ sâu hơn.”
Anh ta bật máy chiếu trên tường lên.
Trên màn hình hiện ra một cấu trúc tổ chức khổng lồ, giống như hình cây.
Trên cùng là một huy hiệu mà tôi không hiểu, được tạo thành từ những hoa văn màu vàng.
“Chúng tôi, trực thuộc một tổ chức chuyên theo đuổi tiến hóa của loài người.”
“Chúng tôi gọi nó là ‘Tay của Gaia’.”
“Cỏ Long Tức là chất xúc tác tiến hóa hiệu quả nhất mà tổ chức hiện tại phát hiện ra.”
Giọng anh ta mang theo một niềm tin cuồng nhiệt.
“Nhưng năng lượng của Cỏ Long Tức quá bá đạo, nếu trực tiếp dùng thì tuyệt đại đa số người sẽ vì cơ thể không chịu nổi mà sụp đổ, chết đi.”
“Chỉ có số rất ít người có trình tự gen đặc biệt mới có thể hoàn thành quá trình dung hợp.”
“Mà dì, Giang Vân ạ, chỗ đặc biệt của dì, không nằm ở gen.”
“Mà là ở cách nấu nướng của dì.”
“Cách xử lý nguyên sơ nhất, mộc mạc nhất của dì, không phá hủy kết cấu vốn có của nó, lại vô tình trung hòa được năng lượng cuồng bạo của Cỏ Long Tức.”
“Làm cho năng lượng của nó trở nên ôn hòa, có thể để người bình thường hấp thụ.”
“dì không phải bảo mẫu, Giang Vân.”
“dì là một thiên tài dược sĩ.”
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không hề có nửa phần kích động.
Chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương.
Dược sĩ?
Xét cho cùng, vẫn chỉ là một công cụ có giá trị lợi dụng mà thôi.
“Tuần sau sẽ có một vị khách rất quan trọng đến thăm.”
Lục Thừa An tắt máy chiếu đi.
Trong phòng lại lần nữa trở về tối mờ.
“Anh ta là một trong những thành viên cốt lõi của tổ chức, chúng tôi gọi anh ta là ‘người quan sát’.”
“Anh ta sẽ đến đánh giá thành quả nghiên cứu gần đây của chúng tôi.”
“Thành quả bao gồm hai phần.”
“Một là Cỏ Long Tức đã qua tay dì xử lý.”
“Hai là dì.”
Tôi hiểu rồi.
Tôi sẽ giống như một món hàng, bị cái gọi là “người quan sát” kia kiểm tra.
Trái tim tôi, từ từ chìm xuống.
Tôi nhìn thấy, nơi đáy mắt Lục Thừa An lóe lên một ngọn lửa mang tên “tham vọng”.
Anh ta nhìn tôi, giống như đang nhìn một bậc thang quan trọng nhất để mình leo lên cao hơn.
17
Ngày trước hôm người quan sát đến, mức độ an ninh của cả căn nhà đã được nâng lên mức cao nhất.
Tất cả những hệ thống phòng vệ mà bình thường tôi không nhìn thấy, đều đã được kích hoạt.
Trên hàng rào sân, những tia hồ quang màu xanh hiện ra rõ mồn một.
Dưới thảm cỏ quanh nhà, từng cọc cảm ứng mini lần lượt nhô lên.
Thậm chí tôi còn dùng thính giác nhạy bén của mình, nghe thấy dưới lòng đất sâu, có thứ gì đó như một cỗ máy lớn đang vận hành trầm đục.
Nơi này không phải nhà.
Nơi này là một pháo đài.
Là một chiếc lồng được tạo ra để bảo vệ bí mật kinh thiên động địa kia.
Tôi bị yêu cầu ở trong bếp, chuẩn bị toàn bộ nguyên liệu cần dùng cho ngày mai.
Mỗi một loại nguyên liệu đều phải trải qua hơn ba lần kiểm tra.
Đảm bảo tuyệt đối không độc, không hại, không có bất kỳ chất phụ gia nhân tạo nào.
Hứa Manh ở bên tôi suốt cả quá trình.
Cô ta nói rất ít, chỉ lặng lẽ nhìn tôi thao tác.
Nhưng ánh mắt cô ta, giống như chiếc máy quét tinh vi nhất, không bỏ sót bất kỳ động tác nào của tôi.

