Nhưng sự mềm mại này chỉ tồn tại trong những khoảnh khắc ở một mình, giống như những chi tiết nhỏ bé được giấu dưới những đường nét cứng nhắc trong căn hộ này. Ví dụ như chiếc chăn len lông cừu mềm mại trên sofa, hay chiếc cốc gốm thủ công trên bàn trà.
Nhưng đêm nay, ngay cả những chi tiết mềm mại ấy cũng bị bao trùm bởi một quyết tâm lạnh lùng cứng rắn.
Trên màn hình máy tính, avatar Wechat của Tiêu Sở Sinh vẫn nằm trên cùng trong danh sách bạn bè. Đó là bức ảnh anh ta đứng trước mũi du thuyền, bối cảnh là biển xanh sóng trắng, ánh mặt trời phủ lên khuôn mặt ôn nhuận của anh ta một lớp viền vàng. Đây là ảnh chụp mùa hè năm ngoái khi hai nhà cùng ra khơi. Lúc đó, trưởng bối hai bên còn đang hào hứng bàn chuyện ngày cưới, Tiêu Sở Sinh thì suốt buổi cứ lơ đãng. Cô cứ tưởng anh ta chỉ không quen với sóng gió trên biển.
Bây giờ thì cô hiểu rồi, tâm trí anh ta lúc đó đã bay đến bên cạnh một người phụ nữ khác.
Tô Thiên Lạc nhấp vào khung chat. Lịch sử trò chuyện không nhiều, đa số đều là trao đổi về công việc, giống hai đối tác làm ăn hơn là một cặp đôi sắp cưới. Chỉ vào dịp lễ tết, Tiêu Sở Sinh mới gửi vài lời hỏi thăm nhạt nhẽo, cô cũng đáp lại bằng những lời chúc xã giao.
Trước khi block, cô lướt xem lịch sử trò chuyện lần cuối. Không có cãi vã, không có chất vấn, cũng chẳng có câu “Tại sao anh lại đối xử với em như vậy” như cô từng tưởng tượng.
Tô Thiên Lạc đóng khung chat, xóa liên hệ, sau đó dọn sạch mọi dấu vết liên quan đến Tiêu Sở Sinh trên các nền tảng mạng xã hội. Ảnh chụp chung trên vòng bạn bè, tương tác trên Weibo, những bức ảnh trong điện thoại từng dùng để đối phó với người lớn. Động tác của cô rất nhanh, giống như đang dọn dẹp một đống tài liệu hết hạn, không có chút do dự hay nuối tiếc nào.
Làm xong tất cả, chỉ mất chưa đầy năm phút.
Cô tựa lưng vào ghế, ánh mắt rơi vào một góc bàn làm việc. Ở đó có một hộp nhung nhỏ màu đỏ rượu đang mở nắp, bên trong là cặp nhẫn đính hôn bằng bạch kim. Mặt trong nhẫn khắc hai chữ cái – S&X, Tô và Tiêu.
Ba tháng trước, Tiêu Sở Sinh dưới sự chứng kiến của bố mẹ hai bên đã đeo chiếc nhẫn nữ này vào tay cô. Ngón tay anh ta lúc đó hơi run, ánh mắt né tránh, cô cứ tưởng đó là sự căng thẳng và mong đợi. Giờ nghĩ lại, đó hẳn là sự chột dạ và áy náy.
Tô Thiên Lạc cầm chiếc nhẫn nữ lên, xoay xoay dưới ánh đèn. Viên kim cương cắt gọt hoàn hảo phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Ánh sáng này trong mắt bất kỳ người phụ nữ nào cũng nên là hạnh phúc và mơ ước, nhưng trong mắt Tô Thiên Lạc, nó chẳng khác gì một bản hợp đồng đã trở thành giấy lộn.
“Cạch” một tiếng động nhẹ.
Chiếc nhẫn rơi tọt vào góc sâu nhất của ngăn kéo, chen chúc cùng một đống USB cũ, danh thiếp hết hạn và cáp sạc lỗi thời, nhanh chóng mất đi toàn bộ ý nghĩa của một chiếc nhẫn đính hôn.
Đóng ngăn kéo lại, Tô Thiên Lạc uống một ngụm nước ấm bên cạnh, rồi dời sự chú ý trở lại màn hình máy tính.
Cô mở một thư mục bị mã hóa. Thư mục này nằm sâu trong ổ cứng, được bảo vệ bằng ba lớp mật khẩu. Lớp thứ nhất là vân tay, lớp thứ hai là một chuỗi 16 ký tự ngẫu nhiên, lớp thứ ba là đáp án cho một câu hỏi: *”Quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời bạn là gì?”*
Cô nhập đáp án: *”Trở thành chính mình.”*
Thư mục mở ra.
Bên trong là hàng chục tài liệu và bảng biểu, được phân loại tỉ mỉ theo các quốc gia, các cơ sở và định hướng nghiên cứu khác nhau. Tiêu đề các tài liệu toàn là thuật ngữ chuyên ngành y học sinh sản. Mỗi bảng biểu ghi chép chi tiết dữ liệu của các ứng viên hiến tặng tinh trùng – bao gồm (nhưng không giới hạn): chiều cao, cân nặng, điểm kiểm tra IQ, điểm SAT, báo cáo sàng lọc bệnh sử ba đời của gia tộc, hồ sơ kiểm tra khả năng vận động, kết quả đánh giá tâm lý, thậm chí chính xác đến cả thống kê tuổi thọ của ông bà tổ

