KẾ HOẠCH SINH TỒN TRƯỚC NGÀY TẬN THẾ

KẾ HOẠCH SINH TỒN TRƯỚC NGÀY TẬN THẾ

VĂN ÁN:

Tôi đã trọng sinh, trọng sinh vào 10 ngày trước khi ngày tận thế ập đến.

Từ trước đến nay tôi đã có thói quen tích trữ đủ loại đồ ăn nhanh, nên ở kiếp trước, một tuần sau khi virus tang thi bùng phát, tôi đã cưu mang bạn thân Lâm Di và bạn trai cô ta là Hạ Đào đến nương nhờ tôi.

Ban đầu số đồ tôi tích trữ, nếu chỉ một mình tôi tiết kiệm ăn thì có thể ăn được ba tháng. Nhưng bây giờ thêm hai người nữa, lượng thức ăn không đến một tháng đã bị tiêu hao sạch.

Lúc đầu hai người họ còn cùng tôi ra ngoài tìm thức ăn, nhưng sau vài lần bị tang thi đuổi giết, họ không còn chịu bước chân ra khỏi cửa nữa, toàn bộ thức ăn đều do một mình tôi ra ngoài tìm.

Ngày thứ 6 kể từ khi tận thế giáng xuống, tôi đã thức tỉnh dị năng, dị năng hệ phong. Dù có dị năng, nhưng theo thời gian tận thế càng kéo dài, thức ăn tôi tìm được cũng càng ngày càng ít.

Năm thứ ba của tận thế, cơ bản không còn tìm được gì để ăn nữa. Tôi đã thấy rất nhiều cảnh người ăn thịt đồng loại, ăn thịt con cái đổi sống, không ngờ cuối cùng tôi cũng trở thành một trong những kẻ bị ăn.

Ngày đó, tôi vừa mang hai củ khoai tây nảy mầm khó khăn lắm mới tìm được về nhà, thứ chào đón tôi lại là một cú đánh bất ngờ, tôi bị đánh ngất.

Khi tôi tỉnh lại, hai chân tôi đã không còn nữa. Không xa, trong nồi đang sôi ùng ục thứ gì đó, một mùi tanh hôi theo đó bay tới. Đây là mùi tôi ngửi thấy nhiều nhất trong một năm gần đây, mùi thịt người đang nấu.

Có lẽ vì chảy máu quá nhiều nên lúc này tôi đã không còn cảm thấy đau nữa. Tôi nhìn thấy bạn thân Lâm Di tay cầm kem ly, đẩy cửa từ phòng ngủ bước ra. Tôi sững sờ, còn Lâm Di nói rằng ngay từ ngày đầu tiên bọn họ đến nhà tôi đã phát hiện chiếc vòng tay cũ của tôi là một không gian.

Sở dĩ bây giờ vẫn giữ tôi lại, là vì tôi là dị năng giả, còn có thể giúp bọn họ tìm thức ăn. Mà bây giờ thức ăn trong không gian của bọn họ đã ăn hết, thức ăn tôi mang về cũng chỉ có chút xíu, căn bản không đủ cho ba người ăn. Để chờ đến hôm nay, bọn họ đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi.

Trong lời kể của Lâm Di, tôi nhìn chính mình bị Hạ Đào từng mảng từng mảng phân xác, nỗi hận trong tôi bùng lên dữ dội. Nếu có thể sống lại một đời, tôi nhất định sẽ khiến các người chết không được yên thân.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]