Hướng Thần Tùng sải bước đến gần tôi với dáng vẻ “bố thiên hạ”.

“Cô chính là con em gái giả mạo của nhà họ Tiêu?”

Tôi nghiêng đầu, “Anh biết tôi?”

Hướng Thần Tùng cúi xuống, ánh mắt nguy hiểm nheo lại.

“Tiêu Lâm Nhi, cô nổi tiếng lắm.”

“Tôi nghe chị tôi nói rồi, anh cô sớm đã không cần cô nữa, chi bằng đi theo tôi thì hơn?”

Tôi bật cười, kiễng chân đá một cú.

Trứng vỡ, người gục.

Hướng Thần Tùng đau đớn khom người, mắng chửi ầm lên:

“Con mẹ nó cô còn giả bộ cái gì, nhà họ Tiêu các người không phải ai cũng thế sao!

“Ồ đúng rồi, suýt nữa thì quên, cô còn chẳng phải người nhà họ Tiêu!”

Tôi không ngoái đầu, bước thẳng về phía toà nhà giảng dạy.

Hướng Thần Tùng ôm bụng, rên rỉ trên đất:

“Dù sao cái loại mặt dày không biết nhục như anh cô mới là dòng máu chính thống nhà họ Tiêu!”

Tôi khựng lại.

Quay đầu.

“Anh dám nói lại lần nữa xem?”

3

Khi Tiêu Trình đến trường, liền thấy tôi lôi thôi như cái bánh bao bụi bặm đứng trong văn phòng cố vấn học tập.

“Em đánh nhau với người ta à?”

Tôi cúi đầu, không nói gì, coi như thừa nhận.

Tiêu Trình thở dài một hơi, bất ngờ hỏi:

“Thế có thắng không?”

Tôi ngẩng đầu lên, ngẩn người giây lát, rồi cong môi đắc ý, liếc nhìn Hướng Thần Tùng – người đang treo chiếc áo sơ mi ở thắt lưng, mặt sưng như đầu heo.

Thầy giáo đang đau đầu, gõ bàn lia lịa:

“Anh của Tiêu Lâm à, anh nhìn xem, Tiêu Lâm đánh bạn học thành ra thế này đây này!”

Tôi vừa định phản bác.

Lại nghe Tiêu Trình đột nhiên lên tiếng:

“Tôi hiểu em gái tôi, nó không bao giờ cố ý làm hại người khác.”

Tôi hơi nhướn mày.

Tiêu Trình nói tiếp:

“Chắc chắn là bạn học này đã làm tổn thương em gái tôi trước, nó mới ra tay. Hơn nữa em tôi sức yếu, không thể đánh ai đến nỗi sưng vù như đầu heo thế này được.”

“Còn nữa, phụ huynh của bạn ‘đầu heo’ này đâu, sao chỉ gọi một mình tôi đến?”

Cố vấn không quen Tiêu Trình, nhưng bị khí chất của anh ta làm cho rùng mình sợ hãi, đành lí nhí:

“Chẳng phải con bé không bị thương sao, tôi phải ưu tiên bên yếu thế chứ…”

Tôi vội ôm bàn tay, rên rỉ: “Tay em đau quá trời ơi~”

Tiêu Trình nhíu mày ngay tức khắc.

“Bị thương thế nào?”

Hướng Thần Tùng lè lưỡi, líu cả lưỡi:

“Chắc là… do cô ta tát tôi quá nh… ư…”

Tiêu Trình quay đầu lại, giọng lạnh như băng:

“Cậu dám lấy mặt ra đập tay em tôi, không muốn sống nữa à?”

Anh ta sắc mặt u ám, bước lên mấy bước.

Hướng Thần Tùng hoảng hốt ôm đầu:

“Ấy ấy đừng đừng! Tiêu Trình, anh nhìn cho kỹ đi, là em đây mà, em là em trai của Hướng Vãn Tình!”

Tiêu Trình khựng lại, nghiêm túc quan sát cái đầu heo trước mắt.

Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót gấp gáp vang lên ngoài cửa.

“Ai dám đánh em trai tôi, tôi sẽ xé xác cô ta!”

Là Hướng Vãn Tình.

4

Cô ta búi tóc lỏng lẻo thả bên vai, gương mặt oán trách, dừng lại trước mặt Tiêu Trình.

Sau đó vung tay, tát cho anh một cái.

Dòng bình luận nổi cuộn lên như sóng:

【Woa là nữ chính nè! Kết hôn với nam chính rồi lại có thêm khí chất “người vợ”, càng xinh đẹp hơn nha!】

【Thơm ngát mùi hương phụ nữ, bàn tay chưa kịp vung tới mà mùi đã tới trước, nam phụ hời to rồi!】

【Mỹ nhân nổi giận, nam phụ có mà mê đến ngu luôn!】

【Khắc tinh của em gái giả tới rồi~ nữ chính mau ra tay như bảy năm trước, đuổi con bé ác ôn đó đi!】

“Anh!”

Tôi nhất thời hoảng hốt, suýt chút nữa quên mất hình tượng “quỷ lửa” của mình.

Tiêu Trình bị tát đến lệch cả đầu, lông mi khẽ run rẩy.

Bình luận nổi nói, anh ấy yêu Hướng Vãn Tình đến điên dại.

Hai người họ thanh mai trúc mã, lại có hôn ước từ nhỏ.

Tiếc là thanh mai không bằng thiên giáng – cỏ dại đất trời như nam chính. Làm nam phụ, anh chỉ có thể buông tay, chúc phúc cho nữ chính.

Đôi mắt đẹp của Hướng Vãn Tình ngập nước mắt.

“Anh Tiêu Trình, sao anh có thể vì em gái mình mà ức hiếp em trai em!”

Nói rồi, cô ta nhìn tôi, ngấn lệ khẽ rơi, giọng nghẹn ngào:

“Sao anh còn đón con ác quỷ này về, anh cố ý muốn chọc giận em đúng không…”

Tiêu Trình không chịu nổi nhất chính là nước mắt của cô ta.

Hướng Vãn Tình cố chấp lau nước mắt, chỉ tay oán trách về phía tôi:

“Em gái anh đúng là… vẫn ngỗ nghịch y như xưa.”

“Thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng phải ruột thịt, đòi hỏi cao quá cũng không nên. Em hiểu mà, anh Tiêu Trình.”

Từ sau khi biết tôi và Tiêu Trình không cùng huyết thống, cô ta luôn có địch ý khó tả đối với tôi.

Tiêu Trình bỗng dưng cứng đờ sống lưng, ngón tay co giật nhẹ.

Giây tiếp theo, anh nói:

“Tiêu Lâm, xin lỗi Vãn Tình đi.”

Tôi híp mắt lại.

Từ bảy năm trước, tôi đã nhận ra – mỗi lần Tiêu Trình ở gần Hướng Vãn Tình là như bị nhập hồn.

Ví dụ như vừa nãy còn bênh tôi, ngay giây sau đã hóa thân thành “chiến sĩ tình yêu 24K” bảo vệ nữ chính.

Hướng Vãn Tình ôm cái đầu heo trong lòng, ngẩng cao đầu liếc tôi:

“Còn không xin lỗi? Nể mặt anh Tiêu Trình, tôi mới miễn cưỡng không truy cứu chuyện này.”

Tiêu Lâm lúc mười bốn tuổi có lòng tự trọng.

Tiêu Lâm hai mươi mốt tuổi chẳng còn màng mặt mũi gì.

Tôi quỳ phịch xuống, dập đầu “thình thịch”.

“Xin lỗi xin lỗi, tôi sai rồi, mai tôi sẽ treo cổ tự tử ngay trước cửa văn phòng để chuộc tội với bạn Hướng Thần Tùng, xin mấy người đừng ép tôi nữa màaa~!”