Giáo sư Chu há miệng, cuối cùng dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Mạnh Kiều Kiều, chỉ đành cụp mắt cúi đầu.

Mạnh Kiều Kiều khoác tay Lữ Toàn, mặt đầy đắc ý.

Lữ Toàn dắt cô ta bước đến trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống:

“Tư Huyên, nhìn thấy chưa? Đây chính là sự khác biệt.”

“Chỉ một câu nói của Kiều Kiều, là có thể định đoạt sống chết của cô.”

“Còn cô, đến tư cách phản kháng cũng không có.”

Nói xong, hắn móc từ túi ra chiếc nhẫn đính hôn tôi từng tặng hắn, không chút lưu luyến ném xuống đất.

Chiếc nhẫn lăn đến bên chân tôi.

Bám đầy bụi đất.

2.

Tôi bị nhốt trong một căn lều tạm, có hai gã đàn ông lực lưỡng canh gác ngay cửa, cứ như đang trông giữ một tên tội phạm.

Lúc hoàng hôn, Lữ Toàn một mình bước vào.

Hắn đã thay một bộ đồ sạch sẽ, trên mặt mang vẻ thương hại như ban phát ân huệ.

Hắn ném mạnh một hộp cơm xuống đất, ngay trước mặt tôi.

“Ăn đi.”

“Coi như chút tình nghĩa cuối cùng giữa chúng ta.”

Tôi không động đậy.

Sự kiên nhẫn của Lữ Toàn nhanh chóng cạn kiệt, hắn cáu kỉnh đá vào hộp cơm.

“Còn bày đặt thanh cao? Không ăn? Không ăn thì lát nữa lấy sức đâu mà vào trong chịu chết?”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

Khuôn mặt này, tôi từng nghĩ sẽ nhìn cả đời.

“Lữ Toàn.”

Giọng tôi bình thản.

“Anh thật sự nghĩ, chỉ vì là hậu nhân của Mông Thiên, mà có tư cách vênh váo trước mặt tôi sao?”

Lữ Toàn khựng lại một chút, sau đó ôm bụng phá lên cười như điên.

“Tư Huyên! Cô điên rồi sao? Sắp chết đến nơi còn nói nhảm!”

Hắn chỉ vào mũi mình, cười đến rơi nước mắt:

“Tôi! Hậu nhân của liệt hầu thời Hán!

Kiều Kiều! Hậu nhân của Mông Thiên tướng quân!

Chúng tôi là cặp đôi trời sinh!”

Hắn lại chỉ vào tôi, đầy khinh bỉ:

“Còn cô thì sao? Một đứa hoang chủng mà gene còn chẳng tìm ra! Cô lấy gì mà so với chúng tôi?”

“Dựa vào cái lòng tự trọng đáng thương của cô chắc?”

Hắn cúi xuống, ghé sát tai tôi, dùng giọng chỉ hai người nghe được:

“Đừng ngốc nữa, thế giới này, từ lúc gene bị giải mã và truy vết, đã không còn công bằng rồi.”

“Chấp nhận số phận đi, đồ phế vật.”

Nói xong, hắn đứng thẳng dậy, nét mặt lại trở về vẻ lạnh lùng ngạo mạn.

“Cố mà tận hưởng bữa ăn cuối cùng của cô đi.”

Hắn quay lưng rời khỏi, đến cửa lều thì dừng lại, không quay đầu:

“À đúng rồi, quên nói với cô.”

“Tôi đã cầu hôn Kiều Kiều rồi. Đợi lần khai quật này kết thúc, chúng tôi sẽ đính hôn.”

“Đến lúc đó, cô ấy sẽ dùng báu vật lấy được từ lăng Tần Thủy Hoàng để chế tác một chiếc nhẫn độc nhất vô nhị cho chúng tôi.”

“Còn mạnh hơn gấp vạn lần cái rác rưởi cô từng tặng.”

Tấm rèm lều rũ xuống, ngăn cách ánh sáng bên ngoài.

Tôi cúi đầu, nhìn hộp cơm lạnh lẽo bên chân.

Tiếng gió bên ngoài càng lúc càng lớn, như tiếng ma gào, cũng như vong hồn chôn sâu dưới đất đang gọi tôi.

Đêm buông xuống.

Toàn bộ căn cứ khảo sát sáng rực ánh đèn, những chiếc đèn pha khổng lồ chiếu sáng lối vào khu lăng mộ như giữa ban ngày.

Tôi bị dẫn đến trước một gò đất niêm phong khổng lồ, một cái hang trộm sâu hun hút đã được gia cố bằng thiết bị hiện đại, trông như cái miệng mở to của một con quái thú cổ xưa.

Mạnh Kiều Kiều đứng ngay trước lối vào, được một đám chuyên gia và nhân viên vây quanh, đang đắc ý làm bài phát biểu cuối cùng.

Lữ Toàn đứng cạnh cô ta, mặt đầy yêu thương.

“…Tổ tiên tôi, Mông Thiên tướng quân, đã dâng hiến cả đời cho lăng mộ này!

Hôm nay, tôi—Mạnh Kiều Kiều, sẽ kế thừa di nguyện của tổ tiên, dẫn mọi người vén màn bí mật nghìn năm đang ngủ yên này!”

Đám đông nổ ra một tràng pháo tay cuồng nhiệt.

Mạnh Kiều Kiều rất tận hưởng cảm giác được vạn người chú ý. Cô ta giơ tay ra hiệu im lặng.

Sau đó, ánh mắt cô ta nhìn về phía tôi.

Tất cả ánh nhìn cũng đổ dồn theo.

“Tất nhiên, trước khi chính thức bắt đầu, chúng ta còn một vị tiên phong dũng cảm.”

Giọng nói của Mạnh Kiều Kiều vang lên qua loa phát thanh, lan khắp cả doanh trại.

“Tư Huyên tiểu thư sẽ giúp chúng ta dò đường, tìm ra hiểm nguy phía trước.”

“Xin hãy dành một tràng pháo tay cho lòng dũng cảm của cô ấy!”

Tiếng vỗ tay thưa thớt, phần lớn là im lặng và ánh mắt phức tạp.

Một nhân viên bước tới, bắt đầu gắn lên người tôi đủ loại thiết bị:

vài chiếc camera siêu nhỏ, một bộ theo dõi sinh mệnh, và một tai nghe liên lạc.

“Sau khi vào trong, cứ đi thẳng, không được dừng lại.”

Giọng Mạnh Kiều Kiều vang lên trong tai nghe, lạnh lùng và không cho phép từ chối.

“Gặp bất cứ tình huống nào, lập tức báo cáo.”

“Tất nhiên, nếu cô chưa kịp báo cáo mà chết rồi, thì chúng tôi cũng sẽ biết thôi.”

Lời cô ta lộ rõ sự tàn nhẫn trần trụi.

Tôi không đáp lại.

Tôi nhìn cái hang đen thẳm trước mặt.

Hơn hai ngàn năm rồi.

Phụ hoàng, con đã về.