Mắt anh ta hơi đỏ.

Nắm chặt tay tôi.

Hạ giọng cầu xin.

“Tiểu Vân, cho anh thêm một cơ hội, anh thật sự muốn bù đắp cho em.”

“Còn Viên Viên, em tin anh đi, chỉ có người cha ruột như anh mới thật lòng tốt với nó, sẽ không làm tổn thương nó.”

Cơn gió mát lướt qua khóe môi cong lên của tôi.

Cùng với đó, tiếng cười khẽ của tôi dường như cũng phủ một lớp lạnh.

“Không làm tổn thương nó?”

“Nhưng khi anh dẫn Nam Yên tới trường đón con, ngay trước mặt con mà anh và cô ta thân mật, thì anh đã làm tổn thương nó rồi.”

Sắc mặt Trình Quân An khựng lại.

Bàn tay đang nắm tay tôi cũng buông ra đột ngột.

15

Đó chính là lý do tôi mãi mãi không thể tha thứ cho Trình Quân An.

Anh ta làm tôi tổn thương, khiến tôi đau lòng, còn có thể chấp nhận.

Nhưng anh ta không thể khiến con tôi phải đau lòng.

Sau khi chúng tôi ly hôn, tôi thường thấy Viên Viên lén khóc trong phòng.

Vì con nhìn thấy Trình Quân An và Nam Yên ở bên nhau, nhưng lại không biết phải nói với tôi thế nào.

Dù sau đó con đã nói thật với tôi.

Trong lòng vẫn mang gánh nặng tâm lý rất lớn.

Cảm thấy mình đã giúp Trình Quân An làm tổn thương tôi, thấy có lỗi với tôi.

Tôi phải mất rất nhiều công sức mới thuyết phục được con buông bỏ gánh nặng ấy.

Tôi bỗng lại nghĩ đến Thẩm Hựu Tuyên.

Viên Viên và Hoan Hoan thích chơi phòng thoát hiểm.

Anh ấy đã dành ba buổi tối nghiên cứu chiến thuật.

Rồi dẫn hai đứa đi chơi.

Anh còn sưu tầm đủ loại trò ghép hình thú vị tặng Viên Viên.

Thậm chí còn theo dõi lịch lưu diễn nhạc kịch để săn vé cho hai đứa trẻ.

Thẩm Hựu Tuyên quả thật biết làm cha hơn Trình Quân An.

Có lẽ cũng giống như Viên Viên nói, anh ấy còn… rất hợp làm chồng.

Tôi hoàn hồn lại.

Chỉ thấy Trình Quân An thẹn quá hóa giận.

Còn kích động hơn lúc nãy, mắt trợn đỏ.

“Vậy em có thể đảm bảo người đàn ông đó sẽ không làm tổn thương con bé không?”

“Tiểu Vân, em không thể ích kỷ như vậy, không thể vì muốn mình vui mà vội tìm dượng cho con!”

Tôi bật cười.

Anh ta tưởng mình là ai chứ?

Còn quản cả tôi nữa sao.

“Thế còn tốt hơn anh, chưa ly hôn đã vội tìm mẹ kế cho con.”

Trình Quân An lập tức né tránh ánh mắt tôi.

Vẻ mặt đầy khó xử.

Sự kiên nhẫn của tôi cũng cạn sạch.

“Trình Quân An, những gì cần nói, hai năm trước lúc ly hôn tôi đã nói hết rồi.”

“Anh muốn đến thăm con, quan tâm con, tôi sẽ không ngăn cản.”

“Nhưng nếu anh định lợi dụng con để nói chuyện quay lại với tôi, thì sau này nhà tôi không hoan nghênh anh nữa.”

“Còn nữa, đời sống riêng của tôi cũng không đến lượt anh chỉ trỏ.”

Tôi không dành cho anh ta thêm một ánh nhìn nào, quay người bước đi.

Dù loáng thoáng nghe thấy tiếng nức nở.

Tôi cũng không quay đầu lại.

Đi tới dưới tòa nhà.

Tôi nhận được tin nhắn của Thẩm Hựu Tuyên.

【Tiểu Vân, anh và Hoan Hoan chuẩn bị đi biển chơi, muốn mời em và Viên Viên đi cùng, ngày mai hai mẹ con có rảnh không?】

Ngay sau đó, điện thoại lại bật lên tin nhắn của Hoan Hoan.

【Dì Vân ơi, mai nhất định phải đến nhé, ba con có chuyện muốn nói với dì đó~】

Tôi bật cười.

Trùng hợp thật.

Tôi cũng có chuyện muốn nói với Thẩm Hựu Tuyên.

Tôi trả lời Thẩm Hựu Tuyên:

【Được thôi, mai gặp nhé.】

Rồi trả lời Hoan Hoan:

【Mai dì sẽ tới.】

Ngẩng đầu lên.

Trăng đang tròn.

Đã đến lúc.

Thử mở lòng với một người mới rồi.

(Hết)