Phó Tắc Dữ đứng trong đám đông, nhìn tôi, trái tim đột nhiên thắt lại.

Anh ta chưa từng thấy tôi như vậy.

Rực rỡ, sắc bén, hào quang vạn trượng.

Đây mới là Ngu Thanh Nghiễn thật sự, không phải thiên kim nhà họ Ngu dịu dàng hiểu chuyện, mà là người cầm lái đứng trên đỉnh cao của giới vốn.

Anh ta vô thức đi tới, muốn gọi tôi lại, vừa đi được nửa đường đã bị hai vệ sĩ chặn lại.

“Tổng giám đốc Phó, xin dừng bước.” Vệ sĩ mặt không cảm xúc. “Tổng giám đốc Ngu không muốn gặp ngài.”

Ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn tới, mang theo thăm dò và giễu cợt.

Phó Tắc Dữ đứng tại chỗ, mặt nóng rát.

Trước kia đều là anh ta từ chối người khác ngoài ngàn dặm, bây giờ đến lượt anh ta bị chặn ngoài ba bước, ngay cả tư cách tới gần cũng không có.

Anh ta nhìn tôi nói cười vui vẻ với người khác, từ đầu đến cuối tôi không hề nhìn về phía anh ta một cái.

Như thể anh ta chỉ là người xa lạ không liên quan, thậm chí còn không bằng người xa lạ.

Lúc nghỉ giữa giờ, tôi ra sân thượng hít thở.

Phó Tắc Dữ nắm lấy cơ hội, vòng qua vệ sĩ đuổi theo.

“Ngu Thanh Nghiễn.” Anh ta gọi tôi lại, giọng khàn khàn.

Tôi xoay người, thản nhiên nhìn anh ta như nhìn một đối tác bình thường:

“Tổng giám đốc Phó, có việc gì?”

Giọng điệu quá khách khí, cũng quá xa cách, như thể giữa chúng tôi chưa từng có hôn ước, chưa từng có vở kịch năm tiếng đó.

Yết hầu Phó Tắc Dữ lăn lên lăn xuống, ngàn lời vạn chữ nghẹn trong cổ họng, cuối cùng chỉ nặn ra một câu:

“Chuyện hôn lễ, là tôi không đúng, tôi xin lỗi em.”

Tôi cười một chút, gió thổi tung vài sợi tóc:

“Tổng giám đốc Phó khách sáo quá, hôn cũng đã hủy rồi, đúng sai không quan trọng nữa.”

“Quan trọng.” Anh ta tiến lên một bước, ánh mắt nôn nóng. “Thanh Nghiễn, trước đây là tôi có mắt không tròng, là tôi ngu, là tôi bị người khác xúi giục. Tôi biết sai rồi, em cho tôi thêm một cơ hội, được không? Phó thị không thể không có sự ủng hộ của Nghiễn Hợp, tôi…”

“Tổng giám đốc Phó.” Tôi ngắt lời anh ta, giọng lạnh xuống.

“Anh hiểu sai hai chuyện. Thứ nhất, quyết sách của Nghiễn Hợp không phải một câu của tôi là có thể thay đổi. Quy tắc thương mại chính là quy tắc thương mại, Phó thị không phù hợp tiêu chuẩn kiểm soát rủi ro, dừng cho vay là thao tác bình thường. Thứ hai,” tôi dừng lại một chút, nhìn vào mắt anh ta, “giữa chúng ta không còn cơ hội nữa.”

“Tại sao?” Giọng Phó Tắc Dữ mang theo mất kiểm soát. “Chỉ vì năm tiếng đồng hồ? Tôi biết tôi làm tổn thương thể diện của em, tôi có thể bù đắp cho em, em muốn gì tôi cũng có thể cho em…”

“Bù đắp?” Tôi khẽ cười. “Tổng giám đốc Phó, anh cảm thấy tôi thiếu gì?”

Đúng vậy, tôi chẳng thiếu gì cả.

Tiền, tôi nhiều hơn anh ta. Địa vị, hiện tại tôi cao hơn anh ta.

Tất cả những thứ anh ta lấy làm kiêu ngạo, trong mắt tôi căn bản không đáng nhắc tới.

Thứ anh ta có thể cho tôi, tôi đã sớm tự có, thậm chí còn tốt hơn.

Tôi đứng thẳng người, chỉnh lại áo vest:

“Tổng giám đốc Phó, nếu không còn việc gì khác, tôi về trước. Sau này công việc thì xử lý theo công việc, chuyện riêng không cần bàn.”

Nói xong, tôi xoay người quay lại hội trường, để anh ta một mình đứng trên sân thượng.

Sau hôm hội nghị ấy, Phó Tắc Dữ càng điên hơn.

Ngày nào anh ta cũng chạy tới tòa nhà văn phòng của Nghiễn Hợp.

Buổi sáng tôi đi làm, anh ta đứng trong sảnh, trong tay cầm bữa sáng chờ tôi.

Tôi đi ngang qua anh ta, ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái.

Buổi trưa anh ta đặt đồ ăn từ nhà hàng cao cấp gửi lên, tất cả đều bị tôi bảo quầy lễ tân trả về.

Buổi tối tôi tan làm, anh ta lái xe đi theo phía sau, đi theo mãi đến cổng nhà cũ họ Ngu, nhìn tôi đi vào rồi mới lái xe rời đi.

Cả Hỗ Thành đều biết, đại thiếu gia nhà họ Phó điên rồi, ngày ngày chạy theo sau Tổng giám đốc Ngu của Nghiễn Hợp, hèn mọn đến không giống anh ta. Trước kia lạnh lùng cao ngạo bao nhiêu, bây giờ chật vật bấy nhiêu.

Ngày nào A Dữu cũng báo cáo hành tung của anh ta với tôi, giọng mang theo khinh thường:

“Cô chủ, hôm nay anh ta lại đứng dưới lầu cả buổi sáng, bảo vệ đuổi cũng không đi.”

Tôi lật tài liệu, đầu cũng không ngẩng:

“Không cần quan tâm, đừng để ảnh hưởng hoạt động bình thường của công ty là được.”

“Nhưng ngày nào anh ta cũng bám theo thế này, cũng không phải cách.”

“Một thời gian nữa là ổn.” Đầu ngón tay tôi lướt qua ô ký tên, ký xuống tên mình. “Không ai có thể mãi dùng mặt nóng dán mông lạnh, nhất là kiểu người quen đứng trên cao như anh ta.”

Nhưng tôi không ngờ, sự cố chấp của Phó Tắc Dữ vượt xa dự đoán.

Một ngày tháng Tám, Hỗ Thành mưa bão, cảnh báo đỏ.

Tôi tăng ca đến mười giờ tối, khi xuống lầu, nhìn thấy anh ta đứng trước cửa tòa nhà, toàn thân ướt đẫm.

Áo vest dính sát trên người, tóc nhỏ nước, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.

Thấy tôi đi ra, mắt anh ta sáng lên, tiến lên hai bước, rồi lại dừng lại, sợ tôi phản cảm.

“Thanh Nghiễn.” Giọng anh ta khàn khàn, bọc trong hơi lạnh ẩm ướt của nước mưa. “Tôi có lời muốn nói với em, chỉ năm phút thôi.”

A Dữu tiến lên muốn cản, tôi xua tay.

Tôi chống ô đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống anh ta:

“Anh nói đi.”

“Phó thị… không chống đỡ được bao lâu nữa.” Anh ta nhìn tôi, đáy mắt đầy tơ máu. “Tôi biết tôi không có mặt mũi cầu xin em, nhưng mấy nghìn nhân viên không thể thất nghiệp. Thanh Nghiễn, xem như tôi cầu xin em, kéo Phó thị một phen. Em muốn tôi làm gì cũng được, tôi có thể đưa hết cổ phần Phó thị cho em, tôi làm công cho em cũng được.”