Anh nhìn một cái, rồi lắc đầu: “Không đẹp. Viên kim cương nhỏ như vậy, nhìn là biết hàng rẻ tiền.”

Nói xong, anh nghiêm túc nhìn tôi, giọng cũng dịu xuống: “Sinh Sinh, nếu em ở bên anh, anh sẽ mua cho em chiếc nhẫn kim cương lớn nhất.”

Tôi không nói gì, chỉ chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, giơ tay lên nhìn.

Dưới ánh nắng, viên kim cương nhỏ xíu lóe lên những tia sáng li ti.

“Tôi khá thích nó.” Tôi mỉm cười.

Ánh mắt anh tối sầm lại, lại bắt đầu lắc đầu kịch liệt: “Thật sự không đẹp, em đừng vì một chiếc nhẫn bình thường như vậy mà tùy tiện gả cho người ta chứ.”

Tôi chỉ thấy buồn cười, tự giễu mà cười một tiếng: “Nhưng ngay cả một chiếc nhẫn bình thường như vậy, anh cũng chưa từng mua cho tôi mà.”

Biểu cảm của anh cứng đờ, mắt lập tức đỏ lên: “Sinh Sinh, anh mua cho em, bây giờ anh đi mua ngay. Chiếc nhẫn này căn bản không xứng với em, thật đấy! Chỉ có kim cương đắt nhất mới xứng với em! Anh mua cho em cái tốt nhất, vứt cái này đi có được không?”

Vừa dứt lời, anh lập tức chộp lấy tay tôi, giật chiếc nhẫn xuống, rồi giơ tay ném thẳng xuống cống.

Chiếc nhẫn lăn vào khe nắp cống, đến một tiếng động cũng không nghe thấy.

Bùi Úc Tu dường như cũng nhận ra mình quá kích động, sững sờ nhìn tôi.

Tim tôi đau nhói, nhưng vẫn không nhịn được mà bật cười.

Cười đến cười đi, mắt lại hơi cay.

“Bùi Úc Tu, anh là khinh thường chiếc nhẫn này, hay là khinh thường cả người thuộc tầng lớp này như tôi?”

Tôi thở dài, giọng khàn đi: “Dù có quay lại với nhau, anh thật sự nghĩ chúng ta có thể đi cùng nhau mãi sao?”

Anh mấp máy môi, nhưng không nói được câu nào.

Tôi khẽ cười, giọng rất nhẹ: “Thật ra, anh biết đáp án mà, đúng không.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Nước mắt lập tức trào ra.

Gió từ đầu phố thổi tới, tóc ướt bết dính trên mặt.

Nhầy nhụa, thế nào cũng không gạt ra được.

Bùi Úc Tu không gọi tôi lại.

Tôi cũng không nói cho anh biết — chiếc nhẫn đó là tôi mua ba năm trước.

Quả thật không đắt, nhưng đã là thứ tốt nhất tôi có thể mua được lúc ấy.

Tôi đã nghĩ, đợi khi nào anh muốn kết hôn, tôi sẽ đưa nhẫn cho anh, để anh cầm đi cầu hôn tôi.

Ngốc thật.

Lúc nghèo nhất, tôi từng nghĩ đến chuyện bán chiếc nhẫn đi lấy tiền.

Nhưng hỏi rồi mới biết, chiếc nhẫn đó mất giá rất nhiều.

Bạn xem đấy.

Người bình thường như chúng tôi đến chuyện giữ giá còn không hiểu, vậy mà lúc nào cũng muốn trong điều kiện hạn hẹp mua thứ tốt nhất.

Chiếc nhẫn đó, cuối cùng tôi vẫn không đợi được đến ngày anh tự tay đeo lên cho tôi.

Giờ nghĩ lại, quả thật anh cũng chẳng thèm để mắt đến nó.

12.

Bùi Úc Tu nhìn chằm chằm vào nắp cống, đột nhiên nảy ra một ý.

Anh lập tức gọi người đến cạy nắp cống lên.

May mà bên dưới không có nước đọng.

Rất nhanh, chiếc nhẫn đã được vớt lên.

Bùi Úc Tu nhìn chiếc nhẫn được bọc bằng giấy ăn, ghét bỏ lùi về sau nửa bước.

Anh bịt mũi, ra hiệu cho trợ lý nhận lấy chiếc nhẫn.

Sở dĩ anh hao tâm tổn sức lấy được chiếc nhẫn này, là vì muốn trợ lý điều tra xem chủ nhân mua chiếc nhẫn này là ai.

Trong mắt anh.

Đồng ý kết hôn, nhưng cũng chưa chắc đã thật sự kết hôn.

Với năng lực và thủ đoạn của mình, anh có thừa cách khiến người đàn ông khác phải biết khó mà lui.

Ba ngày sau, trợ lý cầm chiếc nhẫn tìm đến Bùi Úc Tu.

Bùi Úc Tu dựa vào lưng ghế, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: “Ai mua?”

Trợ lý do dự một chút, cuối cùng vẫn nói thật: “Là cô Hạ ba năm trước mua.”

13.

Thân thể Bùi Úc Tu cứng đờ, lập tức ngồi thẳng dậy.

“Anh nói gì?”

“Là chính cô Hạ mua.”

Vừa nói, trợ lý vừa đưa qua một bản ghi chép trò chuyện đã được in ra: “Chúng tôi đã tìm được nhân viên cửa hàng bán mẫu nhẫn này năm đó, trong điện thoại cô ấy vừa khéo còn lưu lại đoạn chat với cô Hạ ba năm trước.”

Bùi Úc Tu run tay nhận lấy tập giấy.

Thời gian hiển thị là ba năm trước.

Nhân viên cửa hàng: 【Là mua nhẫn kim cương kết hôn sao?】

Hà Sinh: 【Đúng vậy.】

【Tôi đã xem bài đăng trên Weibo của cô, mấy mẫu này tôi đều rất thích.】

Nhân viên cửa hàng: 【Nếu thích thì chiều có thể đến xem lại nhé, là cô và bạn trai cô cùng đến phải không? Chúng tôi sẽ chuẩn bị sẵn trà nước.】

Hà Sinh: 【Bạn trai tôi không biết.】

【Tôi muốn lén mua nó, cho anh ấy một bất ngờ.】

【Dạo này anh ấy không được thuận lợi lắm, kinh tế cũng căng thẳng… nhưng tình cảm của chúng tôi rất tốt. Tôi nghĩ, đã yêu nhau thì nhẫn cứ để tôi mua, rồi để anh ấy đeo cho tôi là được.】

Nhân viên cửa hàng: 【Tôi tin bạn trai cô nhất định sẽ rất cảm động. Cũng chúc hai vị bạc đầu giai lão, ngọt ngào hạnh phúc.】

Hà Sinh: 【Cảm ơn nhé.】

Bùi Úc Tu đã sớm nước mắt giàn giụa.

Anh run rẩy đeo chiếc nhẫn lên tay.

Khoảnh khắc này, anh hiểu ra——

Anh đã hoàn toàn mất đi Hà Sinh rồi.

14

Ngày tôi rời khỏi thành phố này, bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt.

Trong ga tàu cao tốc, không ít người vì ly biệt mà đỏ hoe mắt.

Tôi không có ai cần phải nói lời tạm biệt.

Điện thoại rung lên một cái, là một tin nhắn thông báo tiền vào tài khoản ngân hàng.

Trong tài khoản nhiều thêm ba mươi triệu.

Phần ghi chú có bốn chữ: tự nguyện tặng cho.

Tôi biết là ai cho, cũng không làm ra vẻ cao thượng mà từ chối.

Có những thứ, không thể dùng tiền để cân đo.

Nhưng có những thứ, cũng chỉ có thể dùng tiền để thanh toán.

Tàu cao tốc khởi hành, tôi nhìn sân ga lùi dần về phía sau.

Tôi nghĩ.

Tôi và anh, sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

15

Mười lăm năm sau.

Tin tức người nắm quyền nhà họ Bùi vì lao lực quá độ mà đột tử tại nhà đã lên đầu đề của các tờ báo lớn.

Trong những bài đưa tin phủ kín trời đất, viết đầy câu chuyện truyền kỳ của anh.

Giới truyền thông không tiếc lời mỹ miều ca ngợi.

Về việc phân chia di sản của anh cũng lên hot search.

Theo lời luật sư của anh: “Trước khi qua đời, Bùi Úc Tu tiên sinh từng viết di chúc, toàn bộ tài sản của anh đều để lại cho một người phụ nữ họ Hạ.”

Ngày tin tức truyền ra.

Mọi người đều đang bàn tán xem rốt cuộc người họ Hạ đó là ai.

Không ai biết người nhận toàn bộ tài sản ấy là ai.

Cũng giống như… không ai nhớ quá khứ của họ vậy.

—Hết—