Tôi sốt ruột không biết phải giải thích thế nào.

“Con từng thấy! Đồng hồ của chú ấy! Màu đen, hình vuông!”

Người lớn im lặng.

Cảnh sát không cười.

Anh ấy ngồi xổm xuống.

“Tiểu Mãn, hôm qua cháu có gặp chú Lương không?”

Tôi gật đầu.

“Buổi sáng có gặp.”

Lương Trí Viễn quả thật đã đến, còn nhét cho tôi một viên chocolate.

“Vậy cháu có chắc người trong video là chú ấy không?”

Tôi há miệng rồi lắc đầu.

Tôi không thể chắc chắn.

Chỉ có một chiếc đồng hồ. Hoàn toàn không đủ.

Hạ Xuyên cũng nói:

“Loại đồng hồ này khá phổ biến.”

Cảnh sát gật đầu.

“Chúng tôi sẽ điều tra.”

Nhưng Lương Trí Viễn nhanh chóng xuất hiện.

Anh ta tự mình đến, lúc vào cửa còn dẫn theo luật sư.

Anh ta tháo chiếc đồng hồ đặt lên bàn.

“Mọi người nghi ngờ tôi?”

Hạ Xuyên nhìn anh ta.

“Không phải tôi nghi ngờ. Cảnh sát điều tra theo quy trình.”

Lương Trí Viễn cười.

“Được. Vậy cứ điều tra. Hôm qua từ 10 giờ 40 đến 11 giờ 20, tôi luôn ở sảnh trước tiếp mấy vị chú bác uống trà cùng cậu. Mấy chục người đều nhìn thấy.”

Rất nhanh, camera chứng minh anh ta nói thật.

Trong khoảng thời gian ấy, Lương Trí Viễn gần như không rời khỏi sảnh.

Đừng nói lên tầng ba. Đến nhà vệ sinh cũng không đi.

Tôi nhìn màn hình. Trái tim chậm rãi chìm xuống.

Không phải anh ta?

Chẳng lẽ tôi nhớ nhầm?

Trước khi đi, Lương Trí Viễn còn ngồi xổm xuống định xoa đầu tôi.

“Tiểu Mãn bị dọa sợ rồi à?”

Tôi theo bản năng né sang.

Tay anh ta dừng giữa không trung.

Nhưng không tức giận, chỉ cười.

“Đừng sợ. Kẻ xấu sẽ bị bắt.”

Anh ta đứng dậy.

Khi đi ngang qua tôi, tôi ngửi thấy một mùi rất nhạt.

Giống bạc hà.

Tôi lập tức cứng người.

Kiếp trước sau khi chị gặp chuyện, trong một khoảng thời gian rất dài, chị vô cùng sợ mùi bạc hà.

Kem đánh răng cũng đổi. Không ăn kẹo cao su.

Ngay cả lần mẹ mua nước rửa tay hương bạc hà, chị cũng lập tức đậy lại.

Nhưng khi ấy không ai biết tại sao.

Tôi ngẩng đầu.

Lương Trí Viễn đã đi tới cửa.

Anh ta quay đầu, vừa vặn đối diện ánh mắt tôi.

Không biết có phải ảo giác không.

Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười trên mặt anh ta nhạt đi một chút.

CHƯƠNG 4

Tôi bắt đầu sợ anh ta.

Nhưng tôi không có chứng cứ.

Một đứa trẻ sáu tuổi như tôi có thể nói gì?

Nói rằng kiếp trước tôi từng chứng kiến chị chết?

Nói rằng kiếp trước chị rất sợ mùi bạc hà, nên Lương Trí Viễn có thể là người xấu?

Sẽ chẳng ai tin.

Đến chính tôi cũng hiểu những thứ đó không thể xem là chứng cứ.

Bước đột phá thực sự xuất hiện vào ngày thứ ba.

Cảnh sát khôi phục được một phần lịch sử thao tác trên điện thoại của chị.

Trong vài phút điện thoại biến mất, có người từng mở danh bạ, tìm kiếm một cái tên: Hạ Xuyên.

Sau đó mở khung trò chuyện, dừng lại mười một giây.

Không gửi gì cả.

Ngay sau đó, điện thoại bị khóa lại.

Chị cau mày.

“Tại sao?”

Cảnh sát nói:

“Có thể hắn muốn xác nhận thói quen nhắn tin giữa hai người. Hoặc xem bình thường anh Hạ gọi cô thế nào.”

Tôi lập tức nhìn về tấm thiệp giả.

— Sân thượng tầng ba, anh đợi em.

Không có cách xưng hô. Không ký tên. Rất đơn giản.

Cũng chính vì đơn giản nên ban đầu chị không nghi ngờ.

Chị cũng nghĩ ra.

“Hắn động vào điện thoại của tôi để bắt chước Hạ Xuyên.”

Cảnh sát gật đầu.

“Khả năng rất cao. Còn một thông tin nữa.”

Họ đã tìm được lịch sử mua chiếc camera quay lén.

Nó được mua qua một nền tảng bán đồ cũ.

Tài khoản thanh toán thuộc về một người tên Chu Bằng.

Cảnh sát tìm được Chu Bằng.

Kết quả anh ta chỉ là tài xế giao hàng.

Anh ta nói hai tháng trước có người trả cho anh ta ba trăm tệ, nhờ mua hộ một món đồ.

Sau khi lấy hàng thì để vào tủ gửi đồ của trung tâm thương mại.

“Người đó là ai?”

“Không biết. Liên hệ qua WeChat. Tài khoản cũng mất rồi.”

Lại thêm một tầng trung gian.