Sau đó cả nhà tới thị trấn nghỉ hè.
Giữa chừng nhà cũ xảy ra chuyện, ba Tần dẫn Tần Tranh tạm thời rời đi.
Không ngờ chưa kịp quay về.
Mẹ Tần đột nhiên sinh sớm.
Đêm đó, Tần Phong nhìn thấy em gái nhỏ mềm mại, vốn dĩ phải vui mừng.
Nhưng nghĩ tới vẻ hưng phấn của ba mẹ.
Anh ta lại không vui nổi.
Đúng lúc đó, anh ta nghe được một cặp vợ chồng trẻ nói chuyện, con gái họ sinh ra có thể có vấn đề sức khỏe, cần rất nhiều tiền kiểm tra, họ không có tiền, đang bàn sẽ bỏ đứa bé…
Tần Phong còn nhỏ, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Anh ta nghĩ, giúp người khác một chút thôi.
Anh ta đem em gái đổi cho họ, họ có một đứa con gái khỏe mạnh.
Còn mình cũng không phải nhìn thấy em gái do mẹ sinh nữa.
Thế là.
Anh ta lén đổi đi.
“Anh không ngờ em vẫn được tìm về, anh luôn rất áy náy, không dám đối mặt với em…” anh ta khóc không thành tiếng.
Tôi thấy buồn nôn.
Thảo nào Tần Phong luôn không thích tôi, luôn muốn đuổi tôi đi.
“Đồ nghịch tử!!”
Cửa phòng bệnh bị đẩy bật ra.
Ba Tần gầm lên lao vào, mặc kệ vết thương của Tần Phong, đánh anh ta một trận.
Mẹ Tần cũng vừa khóc vừa cào anh ta: “Hóa ra là con hại con gái ruột của mẹ! Hại em gái con! Con phá hủy cả gia đình này rồi!”
Tần Tranh nhìn cha mẹ gần như phát điên, lại nhìn tôi, muốn nói rồi thôi.
Tôi vội quay người chạy đi.
17
Dù Tần Noãn Noãn cuối cùng vẫn bị bắt.
Nhưng tài liệu mật rốt cuộc vẫn bị lộ ra ngoài.
Năng lực cạnh tranh cốt lõi của tập đoàn Tần sụt giảm nghiêm trọng.
Kéo theo đó là cổ phiếu lao dốc, cổ đông rút lui.
Đối tác liên tiếp hủy hợp đồng.
Chỉ trong thời gian ngắn, địa vị hào môn của nhà họ Tần tụt dốc không phanh.
Hào quang không còn.
Ba Tần còn gọi điện cho tôi, ra lệnh tôi chuyển lại cổ phần để xoay vốn khẩn cấp.
Tôi nghe xong chỉ mỉm cười nhạt: “Bán rồi.”
Ngay từ khi họ cố chấp giữ Tần Noãn Noãn lại.
Tôi đã bán sạch cổ phần nhà họ Tần.
Bán đúng đỉnh, trở thành vốn khởi nghiệp cho phòng làm việc của tôi.
Chớp mắt đã đến mùa tốt nghiệp.
Sản phẩm mới do tôi dẫn đội phát triển bùng nổ, định giá tăng vọt.
Tôi một bước trở thành tân quý của ngành.
Trong thời gian này, mẹ Tần và ba Tần cũng thường gọi điện cho tôi.
Lúc bận tôi sẽ cúp thẳng.
Lúc rảnh cũng có khi nghe.
“Hạ Hạ, nhà vắng quá, con khi nào về thăm đi? Lâu rồi không ai đi mua sắm cùng mẹ.” giọng mẹ Tần đầy mong chờ.
“Trước đây nhiều chuyện là ba sai, giờ công ty trong nhà càng ngày càng khó, con mà về giúp anh cả một tay thì tốt.” ba Tần không biết xấu hổ.
“Nhìn hai đứa con trai ông sinh ra kìa, một đứa phế vật lớn, một đứa phế vật nhỏ.”
Tôi cười: “Nếu hai người rảnh quá thì bảo cái phế vật ngồi xe lăn đó đưa hai người ra ngoài phơi nắng nhiều vào, bớt mơ mộng viển vông đi.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở nặng nề.
Rõ ràng Tần Tranh và Tần Phong cũng đang nghe.
Ba Tần còn muốn nói gì đó, tôi lạnh lùng ngắt lời:
“Được rồi, cúp nhé, mấy người giữ một cái công ty nhỏ nát đương nhiên nhàn rỗi, còn tôi quản cả một tập đoàn lớn, rất mệt rất bận, thật sự không có thời gian chơi trò với mấy người.”
Lúc này, tập đoàn Hạ Nguyệt của tôi đã niêm yết thành công.
Còn nhà họ Tần ngày xưa trong giới hào môn đã không còn ai nhắc đến.
Sau khi cúp máy.
Tôi nhìn chậu hoa lay động trên bậu cửa.
Chớp mắt.
Chỉ thấy có chút buồn cười, lại có vài phần bâng khuâng.
Sự hối hận của người nhà họ Tần, tình yêu đến muộn, chẳng qua đều xuất phát từ sự chênh lệch địa vị giữa chúng tôi.
Họ nói yêu tôi.
Nhưng chưa từng hỏi tôi ăn có ngon không, ngủ có tốt không, làm việc có mệt không.
Vẫn là kiểu giả dối ích kỷ như trước.
Cho nên, trước thái độ lấy lòng của họ bây giờ.
Trong lòng tôi.
Thật sự rất khó dấy lên một gợn sóng nào.
Đang mải suy nghĩ.
Giang Tranh xách vali đột nhiên xông vào nhà tôi.
“Tần Hạ! Ngẩn ra đó làm gì!”
“Mau xuất phát thôi!”
Trước cổng khu chung cư.
Chu Tấn dựa bên xe, khí chất cao quý.
Giờ đây anh đã là người nắm quyền tuyệt đối của tập đoàn Chu.
Anh nhìn tôi, cười lười biếng:
“Chuyến du lịch mỗi năm một lần, đừng hòng quỵt nhé!”
Lâm Tưởng Niệm xách túi lớn túi nhỏ chạy tới: “Tần Hạ, mình mang cho cậu đồ ăn vặt cậu thích nhất đây!”
Tôi mỉm cười.
Bước tới.
Thực ra người nhà họ Tần vẫn dạy cho tôi một điều.
Quan hệ huyết thống có lẽ không quan trọng như tôi từng nghĩ.
Chỉ cần là người thật lòng đối tốt với bạn, không giữ lại điều gì.
Dù có hay không sợi dây máu mủ ấy.
Đều là gia đình.
HẾT

