Nhưng người nhận… không phải là Cố Hiểu Phong. Đó là những tin nhắn tôi gửi cho Thẩm Diệc Chu – vị hôn phu của tôi. Tại sao chúng lại xuất hiện trong điện thoại của Cố Hiểu Phong?

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Lời này là do tôi nói.” Giọng tôi lạnh tanh. “Nhưng người nhận, anh nhận vơ rồi.”

Hành lang chìm vào tĩnh lặng.

“Ý em là sao?” Chị Vương nhíu mày, “Lâm Nhiên, em thừa nhận những tin này do em gửi?”

“Thừa nhận.”

Hà Mạn như vớ được thóp, giọng the thé lên: “Thế chẳng phải rõ rồi sao? Cô nhắn cho anh ta những lời này, nửa đêm nửa hôm còn bảo người ta mưu đồ…”

“Ý của tôi là—” Tôi cắt ngang cô ta, “Tôi quả thực đã nhắn những lời này. Nhưng không phải gửi cho anh ta.”

Tôi phóng to ảnh chụp màn hình, chỉ vào phần trên cùng của đoạn chat. “Hà Mạn, cô nhìn xem đoạn chat này có điểm gì bất thường?”

Hà Mạn sững lại. Những người khác cũng tò mò ghé mắt vào xem. Trong ảnh, đoạn chat chỉ hiển thị nội dung tin nhắn, hoàn toàn bị cắt mất ảnh đại diện và tên của người nhận.

Sắc mặt Cố Hiểu Phong khẽ biến, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Cô đừng đánh trống lảng! Đây chính là tin nhắn cô gửi cho tôi!”

“Vậy sao?” Tôi bật cười, trả lại điện thoại cho hắn, rồi mở WeChat của mình lên. “Vậy tôi hỏi anh một câu.”

Lúc này, view livestream đã phá mốc 1 vạn. Bình luận nhảy nhanh như chớp, nhưng tôi không thèm nhìn.

“Trong mấy cái ảnh chụp này, có một tin nhắc đến hoa anh đào.” Tôi dừng lại một giây, đọc to câu đó lên: *”Hoa anh đào hôm nay đẹp quá, năm sau tụi mình lại cùng đi ngắm nhé.”*

Cố Hiểu Phong gật đầu lia lịa: “Đúng, lần đó chúng ta ra bờ sông…”

“Khi nào?”

“Hả?”

“Tôi hỏi anh, tin nhắn này gửi lúc nào?”

Mắt Cố Hiểu Phong đảo qua đảo lại: “Thì… thì tháng trước, lúc chúng ta đi hẹn hò đó…”

“Tháng trước?” Tôi quay sang đám đông đồng nghiệp, “Xin hỏi mọi người ở đây, có ai thấy hoa anh đào nở vào tháng 9 chưa?”

Hành lang tĩnh lặng như tờ. Chị Trương là người phản ứng đầu tiên: “Hoa anh đào nở vào tháng 3 mà…”

“Đúng.” Tôi gật đầu, “Cuối tháng 3, đầu tháng 4. Anh Cố này, anh bảo đây là tin nhắn tháng trước, vậy hoa anh đào tháng 9 là do anh tự trồng à?”

Trán Cố Hiểu Phong túa mồ hôi hột. “Tôi… tôi nhớ nhầm, chắc là chuyển tiếp tin nhắn cũ…”

Lời vừa buột ra, chính hắn tự cứng họng.

*Chuyển tiếp.*

*Tin nhắn cũ.*

Sắc mặt Hà Mạn cũng xám ngoét. Livestream bùng nổ:

– *”Chuyển tiếp? Tự miệng nói ra chữ chuyển tiếp luôn kìa?”*

– *”Vậy ảnh này là có người khác tuồn cho hắn à?”*

– *”Bằng chứng thép rồi ae ơi”*

– *”Thằng này ngu hết phần thiên hạ”*

Tôi không dồn ép thêm, chỉ lẳng lặng nhìn Cố Hiểu Phong. Tay hắn bắt đầu run lẩy bẩy, vô thức thò vào túi quần lấy điện thoại, ngón tay vuốt lấy vuốt để trên màn hình.

Tôi biết hắn đang làm gì. Hắn đang cầu cứu kẻ đứng sau. Tôi giả vờ không thấy, nhưng ống kính livestream đã kín đáo quét qua màn hình điện thoại của hắn.

Trên cùng của khung chat WeChat, một cái tên lướt qua cực nhanh: **Anh Chu.**

Các ngón tay tôi siết chặt lại rồi từ từ buông lỏng. Trên livestream, những netizen tinh mắt đã bắt đầu réo lên:

– *”Anh Chu là ai?”*

– *”Khoan, hắn đang nhắn tin cho ai thế?”*

– *”Có cao nhân nào phân tích từng khung hình không!”*

Tôi phớt lờ bình luận. Chỉ đứng đó, chờ. Chờ kẻ đó phải tự vác mặt tới.

Kiếp trước tôi chết không nhắm mắt. Kiếp này, tôi phải tận mắt nhìn thấy bọn chúng từng đứa một lòi mặt chuột ra.

Cố Hiểu Phong nhắn tin xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt lảng tránh: “Lâm Nhiên, cô đừng hòng đánh lận con đen. Mấy đoạn chat này là thật! Cô không thừa nhận cũng vô ích!”

“Tôi đâu có bảo là giả.” Tôi điềm nhiên đáp, “Tôi chỉ nói, người nhận không phải là anh.”