“Cô tưởng tại sao Cố Vân Diệp lại uống rượu do tôi ủ? Anh ấy đã sớm biết năm đó bố cô gặp tai nạn khi đang trên đường đi tìm mẹ tôi.”
Đầu ngón tay tôi khựng lại, ngước mắt nhìn những bức ảnh.
Trên ảnh là những trang trong nhật ký của mẹ.
Giấy đã ố vàng và giòn đi, nét chữ trở nên vô cùng nguệch ngoạc vì bàn tay người viết run rẩy.
Những dòng chữ xiêu vẹo ấy ghi lại sự suy sụp của mẹ sau khi bố qua đời.
Khi thu dọn di vật, mẹ phát hiện người tình của bố không chỉ có một mình mẹ của Giang Lê Song.
Nhưng mẹ của Giang Lê Song lại chính là người khiến ông bất chấp việc đã say rượu vẫn nhất định phải đi gặp.
Trái tim tôi giống như bị một bàn tay lạnh lẽo siết chặt. Ngay cả hô hấp cũng trở nên đau đớn.
Những chi tiết này là nỗi tuyệt vọng mẹ đã chôn giấu ở nơi sâu nhất trong cuốn nhật ký, cũng là vết thương tôi chưa bao giờ chạm tới.
“Trước khi mẹ cô uống thuốc cephalosporin, bà ta đã gọi điện cho Cố Vân Diệp.”
Giang Lê Song cúi người, chống hai tay lên bàn, nở nụ cười cay nghiệt và đắc ý.
“Bà ta cầu xin Cố Vân Diệp chăm sóc cô thật tốt, với điều kiện anh ấy cả đời phải tránh xa nhà họ Giang chúng tôi.”
“Đáng tiếc, Cố Vân Diệp lại quá mềm lòng.”
“Anh ấy cảm thấy mẹ tôi cũng là người bị hại, luôn muốn kéo hai nhà hòa giải với nhau. Anh ấy cho rằng làm như vậy mới là lời giải thích tốt nhất dành cho mẹ cô.”
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Cơn đau sắc nhọn giúp tôi duy trì chút tỉnh táo cuối cùng.
Hóa ra cuộc gọi không được bắt máy trước lúc mẹ qua đời là gọi cho anh. Anh đã biết tất cả từ lâu
Anh biết mẹ của Giang Lê Song là một trong những nguyên nhân phá hủy gia đình tôi.
Anh biết lời dặn dò trước lúc lâm chung của mẹ.
Nhưng anh vẫn từng bước đi về phía Giang Lê Song.
Con gái của kẻ thù.
Sự chân thành khi anh thề “cả đời không chạm vào rượu” trước mặt tôi mười năm trước, sự dứt khoát khi đuổi Giang Lê Song khỏi lễ cưới, hóa ra tất cả chỉ là những lời nói dối được dệt nên vô cùng tinh vi.
Anh không quên lời hứa.
Ngay từ đầu, anh vốn chưa từng có ý định tuân thủ.
“Vì thế cô cố tình ủ rượu, cố tình để anh ta uống?”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt méo mó của Giang Lê Song.
Giọng nói lạnh lẽo như mặt hồ đã đóng băng.
“Đúng thì sao?”
Giang Lê Song nhướng mày, đưa tay vuốt những sợi tóc vụn bên tai, giọng điệu tràn đầy khoe khoang.
“Anh ấy uống rượu của tôi, đồng nghĩa với việc giữa cô và tôi, anh ấy đã chọn tôi.”
“Lâm Chiêu Hạ,cô còn chưa đủ tư cách báo thù cho bố mẹ mình . Ngay cả tư cách được lựa chọn cô cũng không có.”
Tôi không nhìn cô ta thêm lần nào, trực tiếp nhấn nút gọi nội bộ.
“Bảo vệ, văn phòng tầng ba có người gây rối. Lập tức đến xử lý.”
Giang Lê Song không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy.
Cô ta ngẩn người một lúc rồi mới hét lên:
“Lâm Chiêu Hạ! Cô dám đuổi tôi sao? Những bức ảnh này đều là bằng chứng!”
“Cố Vân Diệp biết mẹ cô đáng thương đến mức nào, cũng biết bố cô bẩn thỉu ra sao. Anh ấy đã sớm không còn yêu cô nữa!”
Bảo vệ nhanh chóng chạy tới, giữ lấy Giang Lê Song vẫn đang vùng vẫy chửi bới rồi kéo ra ngoài.
Giọng nói của cô ta dần dần đi xa, nhưng những lời độc địa ấy vẫn giống như những cây kim nhỏ cắm vào không khí.
Tôi nhìn những bức ảnh nằm rải rác trên bàn, cầm lên một trang nhật ký của mẹ.
Trên đó viết:
“Ông ấy nói sẽ đối xử tốt với tôi. Hóa ra tất cả đều là lừa dối.”
Mực chữ bị nước mắt làm nhòe, khiến nét chữ trở nên mơ hồ.
Hóa ra vào giây phút cuối cùng, người mẹ không yên tâm nhất vẫn là tôi.
Hóa ra bà đã gửi gắm hy vọng cuối cùng vào Cố Vân Diệp.
Nhưng người được mẹ giao phó lại dùng phương thức tàn nhẫn nhất để phụ lòng bà.
Tôi bỏ toàn bộ ảnh vào máy hủy giấy.

