4.

Từ khi tôi và Lục Trình Niên đính hôn, hai nhà hợp tác rất chặt chẽ.

Cho dù ba mẹ tôi đã nói rõ sẽ hủy hôn, ba mẹ Lục Trình Niên vẫn không từ bỏ, sắp xếp một bữa tiệc muốn khuyên tôi hồi tâm chuyển ý.

Mẹ của Lục Trình Niên nắm lấy tay tôi.

“A Ly, dì biết con là đứa trẻ tốt, con và Trình Niên nhiều năm tình cảm như vậy, sao có thể chỉ vì nó mất trí nhớ mà nói buông là buông được.”

Tôi khéo léo đẩy tay bà ra.

“Thưa bác, nửa năm nay kể từ khi Lục Trình Niên mất trí nhớ, tôi đã làm những gì mọi người đều nhìn thấy rõ.”

“Vì muốn cứu vãn đoạn tình cảm này, tôi đã rất cố gắng.”

“Kết quả thế nào, hiện tại mọi người cũng đều thấy rồi.”

Sắc mặt ba mẹ Lục Trình Niên cứng lại.

Hôm qua họ mới thông báo cho Lục Trình Niên rằng hôm nay hai nhà sẽ gặp mặt bàn chuyện liên hôn, vậy mà sáng nay Lục Trình Niên đã đăng ảnh chụp chung với Tần Nguyệt trên vòng bạn bè.

Thậm chí đến giờ người vẫn chưa xuất hiện.

Rõ ràng là cố ý tát vào mặt Tống gia.

Mẹ của Lục Trình Niên còn muốn khuyên thêm, nhưng ba mẹ tôi đã đứng dậy.

“Xem ra Trình Niên bận rộn lắm, công ty tôi còn có việc, lần sau có cơ hội lại tụ họp.”

“Chuyện liên hôn cứ vậy thôi.”

Nhìn sắc mặt ba mẹ tôi, ba mẹ Lục Trình Niên cũng biết sự việc đã không còn đường xoay chuyển, đành đồng ý hủy hôn.

Sau khi hai bên phụ huynh rời đi, tôi đang định đi thì cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Lục Trình Niên ôm eo Tần Nguyệt, ngang nhiên bước vào.

“Không phải nói trưởng bối hai nhà sẽ cùng nhau bàn chuyện đại sự đời chúng ta sao? Chuyện quan trọng như vậy sao có thể không đợi tôi đến đã kết thúc?”

Tôi nhìn hai bóng người dính sát vào nhau trước mắt, cúi đầu xuống, thần sắc lạnh nhạt.

Dù đã đủ thất vọng, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt vẫn cảm thấy tim bị đâm nhói.

Thấy trong phòng chỉ còn mình tôi, Lục Trình Niên khẽ cười mỉa rồi ngồi xuống.

“Tống Ly, tôi biết ngay lại là cô giở trò.”

“Lần này vì muốn gặp tôi, cô thậm chí còn mua chuộc cả ba mẹ tôi, còn bày ra cái cớ hủy hôn để lừa tôi đến gặp.”

Tôi không đáp lại.

Chuyện hủy hôn đã được quyết định, chỉ đợi dự án trong tay hai nhà này hoàn tất là sẽ công bố ra ngoài.

Tôi không cần phải nói thêm lời thừa với Lục Trình Niên nữa.

Cầm điện thoại lên định rời đi, Tần Nguyệt lại đỏ hoe mắt chắn trước mặt tôi.

“A Ly, có phải chị hiểu lầm em điều gì không, hai ngày nay em đều không liên lạc được với chị.”

“Nếu là vì chuyện ở tiệc sinh nhật hôm đó, em xin lỗi chị.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, Lục Trình Niên đã kéo Tần Nguyệt ra sau lưng che chở.

“Em xin lỗi cái gì?”

“Rõ ràng là Tống Ly hẹp hòi, cố ý phá hỏng tiệc sinh nhật của em, đáng lẽ cô ta mới phải xin lỗi em.”

Lục Trình Niên ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạo mạn.

“Tống Ly, nếu cô biết điều thì quỳ xuống xin lỗi Nguyệt Nguyệt.”

Tôi kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên.

“Anh nói cái gì? Anh nói tôi quỳ xuống trước Tần Nguyệt?”

Ánh mắt Lục Trình Niên lảng tránh, tay đưa lên quệt mũi.

“Đương nhiên, đã chọc cô ấy không vui thì phải trả giá.”

“Nếu không cho dù sau này tôi khôi phục ký ức, cũng sẽ không cưới cô. Cô đã là gái già rồi, ngoài tôi ra còn ai thèm nhìn cô nữa…”

Anh ta còn muốn nói thêm gì đó, nhưng tôi đã vì nhục nhã và phẫn nộ mà đỏ bừng cả mắt.

Tôi vung túi xách đập mạnh vào mặt Lục Trình Niên.

“Lục Trình Niên, anh làm rõ đi, hôn ước của chúng ta đã hủy rồi, chuyện của tôi không đến lượt anh chỉ tay năm ngón.”

Nghe tôi nói vậy, ánh mắt Lục Trình Niên hoảng loạn.

“Cô nói cái gì?”

Trong mắt Tần Nguyệt lóe lên vẻ vui mừng.

Cô ta vội vàng đỡ lấy cánh tay Lục Trình Niên, ánh mắt chuyển sang tôi, giọng dịu dàng khuyên nhủ.

“A Ly, hôn ước của hai người liên quan đến bao nhiêu dự án hợp tác giữa hai nhà, sao có thể nói hủy là hủy được.”

“Chị cho dù tức giận cũng không nên lấy chuyện hủy hôn ra để lừa người chứ.”

Lục Trình Niên thở phào một hơi, ánh mắt nhìn tôi đầy giễu cợt.

“Lại chơi trò vặt này, cô cũng đâu còn nhỏ nữa, không thể học Nguyệt Nguyệt mà rộng lượng một chút sao.”

“Cũng chỉ có tôi xui xẻo, mất trí nhớ rồi còn bị cô quấn lấy, sau này không cưới cô cũng không được.”

Tần Nguyệt lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, dạy dỗ Lục Trình Niên.

“Trình Niên, anh không thể nói A Ly như vậy.”

Nói xong, ánh mắt cô ta rơi xuống người tôi.

“A Ly, đều là em không tốt, khiến chị hiểu lầm em và Trình Niên.”

“Hay là thế này, em xin lỗi chị.”

Cô ta lấy ra một bó hoa, đưa tới trước mặt tôi.

Tôi nhìn bộ dạng giả vờ giả vịt của cô ta, không hiểu vì sao da mặt cô ta lại có thể dày đến vậy.

Tôi đã biết rõ bộ mặt thật của Tần Nguyệt, vậy mà cô ta vẫn có thể giả như không có chuyện gì, tiếp tục diễn vai chị em tình thâm với tôi.

Trong lòng dâng lên một trận buồn nôn.

Tôi đưa tay đẩy bó hoa cô ta đưa tới, nghiến răng nói từng chữ:

“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cô.”

“Cũng không muốn gặp lại cô nữa.”

Vừa nghe lời này, hốc mắt Tần Nguyệt lập tức đỏ lên, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

Sắc mặt Lục Trình Niên trầm xuống, túm chặt lấy cánh tay tôi.

“Tống Ly, đủ rồi đấy.”

Anh ta giật lấy bó hoa trong tay Tần Nguyệt, nhét mạnh vào lòng tôi.

“Thứ ban cho cô thì cô cứ ngoan ngoãn mà nhận lấy.”

Tôi vừa định ném bó hoa trong lòng đi, lại cảm thấy hô hấp nghẹn lại, cổ họng nổi lên một trận ngứa.

Bó hoa rơi khỏi tay xuống đất.

Nhận ra điều gì đó, tôi nhìn về phía Tần Nguyệt.

“Cô cho thêm hoa dành dành?”

Tôi dị ứng với hoa dành dành.

Hồi nhỏ, Tần Nguyệt từng tặng tôi hoa dành dành làm quà, tôi dị ứng nghiêm trọng phải đưa vào bệnh viện.