1

Báo cáo khám thai ghi, tôi đã mang thai mười tuần.

Đứa bé là của Hạ Duật Xuyên.

Nhưng mới ba tháng trước, tôi vừa đá anh ấy.

Đá một cách rất phũ phàng.

Tôi chê anh nghèo, nói loại người như anh không thể cho tôi cuộc sống mà tôi
muốn.

Anh đứng ở cửa phòng trọ, đuôi mắt đỏ hoe đáng sợ, nhưng chỉ hỏi tôi một câu.

“Khương Từ, sau này em có hối hận không?”

Tất nhiên là tôi không hối hận.

Với tư cách là cô công chúa nhỏ của nhà họ Khương, trước giờ chỉ có người khác
phải hối hận vì tôi.

Nhưng bây giờ, tôi đang ngồi trên băng ghế ngoài khoa sản, tay cầm tờ giấy hẹn
phá thai, đầu ngón tay lạnh buốt đến tê dại.

Y tá gọi tên tôi.

“Khương Từ, vào ký tên.”

Tôi đứng dậy, hai chân hơi bủn rủn.

Điện thoại rung lên vài cái, Quý Văn Châu nhắn tin đến.

[Tối nay ở hội sở, mở tiệc đón gió cho em. Nghe nói em cuối cùng cũng rũ bỏ sạch
sẽ Hạ Duật Xuyên rồi hả?]

Tôi chằm chằm nhìn dòng chữ đó, dạ dày quặn lên từng cơn.

Rũ bỏ sạch sẽ.

Nói nghe nhẹ nhàng thật.

Bác sĩ đẩy tờ giấy cam kết đến trước mặt tôi, giọng nói rất bình thản.

“Nếu xác nhận không giữ đứa bé này, hãy ký tên vào đây.”

Ngay khi ngòi bút vừa chạm vào mặt giấy, một dòng chữ bỗng lơ lửng hiện ra trước
mắt tôi.

[Ký đi, ký xong là bắt đầu đếm ngược thời gian làm bia đỡ đạn đấy.]

Tay tôi run lên, ngòi bút đâm rách mặt giấy.

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

Bác sĩ vẫn đang cúi đầu sắp xếp bệnh án, y tá cũng không có phản ứng gì.

Nhưng những dòng chữ trước mắt ngày càng nhiều hơn.

[Cô bạn gái cũ hay làm mình làm mẩy cuối cùng cũng đi theo cốt truyện gốc rồi.]

[Cô ta phá thai xong còn đi dự tiệc rượu của Quý Văn Châu, bị chụp ảnh lại, cả
mạng xã hội chửi bới cô ta có đời sống riêng tư hỗn loạn. Ba tháng sau bị tai
nạn xe, chết thảm vô cùng.]

[Tiếc thật, đứa bé này là cốt nhục duy nhất cả đời của Hạ Duật Xuyên.]

Lưng tôi ớn lạnh.

Một loạt bình luận mới lại chen chúc hiện ra.

[Sau khi cô ta chết, Hạ Duật Xuyên điên cuồng tìm kiếm cô ta, cuối cùng chỉ tìm
thấy Lâm Nhuỵ An.]

[Lâm Nhuỵ An đúng là biết nhặt của hời, con thì có sẵn, đàn ông cũng có sẵn
luôn.]

[Hạ Duật Xuyên sau này trở thành kẻ điên cuồng trong giới tư bản, tài sản trăm
tỷ, tiếc là Khương Từ không có phúc hưởng.]

Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ “Lâm Nhuỵ An”, lồng ngực như bị kim châm một cái.

Lâm Nhuỵ An là ai?

Dựa vào đâu mà nhặt con của tôi?

Dựa vào đâu mà nhặt Hạ Duật Xuyên?

Bác sĩ giục tôi: “Cô Khương?”

Tôi cúi đầu nhìn tờ giấy cam kết, bỗng nhiên bật cười.

Cười đến cay xè khóe mắt.

Hạ Duật Xuyên đúng là có tiền đồ thật đấy.

Trước kia tôi chê anh nghèo, chê nơi anh ở còn không bằng phòng để quần áo của
tôi.

Bây giờ những dòng bình luận này nói cho tôi biết, sau này anh sẽ có tài sản cả
trăm tỷ.

Tôi nắm chặt tờ phiếu khám thai, xé đôi tờ cam kết phá thai.

Bác sĩ sững sờ.

“Cô Khương, cô làm gì vậy?”

“Trượt tay.”

Tôi nhét những mảnh giấy vụn vào túi xách, quay người bước đi.

Y tá đuổi theo phía sau gọi tôi đóng bổ sung phí khám.

Tôi thậm chí không thèm quay đầu lại.

Bên ngoài trời đang mưa, gió lùa vào vạt váy, lạnh đến mức bụng dưới của tôi đau
quặn.

Tôi gọi xe, đọc địa chỉ khu chung cư cũ của Hạ Duật Xuyên.

Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

“Cô gái, sắc mặt kém thế, đi tìm người nhà à?”

Tôi xoa nhẹ bụng dưới, giọng run run.

“Đi tìm ba của đứa bé.”

Nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại trước cổng một khu tập thể cũ kỹ.

Đèn cầu thang hỏng mất một nửa, lớp sơn tường ẩm ướt bong tróc.

Tôi giẫm giày cao gót bước lên lầu, tiếng gót giày vang lên chói tai trong hành
lang trống trải.

Khi cửa mở, Hạ Duật Xuyên đang mặc một chiếc áo hoodie đen, tóc ướt một nửa, ánh
mắt lạnh nhạt.

Anh nhìn thấy tôi, ánh mắt khựng lại một giây.

“Khương Từ?”

Tôi đập tờ phiếu khám thai lên ngực anh, cố gắng hất cao cằm.

“Hạ Duật Xuyên, tôi có thai rồi.”

Anh cúi đầu nhìn tờ giấy.

Tôi cắn môi, nói ra câu vô liêm sỉ nhất.

“Chúng ta quay lại đi.”

2

Hạ Duật Xuyên không nhận lấy tờ phiếu khám thai.

Tờ giấy trượt từ ngực anh xuống, rơi trên mặt đất.

Hơi ẩm trong hành lang rất nặng, tôi lại mặc đồ mỏng, gió lạnh luồn vào từ phía
sau, làm đầu ngón tay tôi đông cứng.

Anh rủ mắt nhìn tôi, vẻ mặt lạnh nhạt như đang xem một vở kịch nực cười.

“Khương Từ.”

“Em lại muốn giở trò gì nữa?”

Tôi nghẹn lời.

Nghe khó lọt tai thật.

Nhưng tôi không có tư cách để tức giận.

Ba tháng trước, vì muốn giữ thể diện trước mặt đám bạn của Quý Văn Châu, tôi đã
tuyên bố giữa chốn đông người rằng Hạ Duật Xuyên chỉ là niềm vui nhất thời của
tôi.

Anh bảo tôi sau này đừng hối hận.

Tôi đáp lại: “Ai hối hận làm chó.”

Bây giờ thì hay rồi.

Chó tự chạy về đây.

Tôi cúi người nhặt tờ phiếu khám thai lên, nhét lại vào tay anh.

“Giấy của bệnh viện cấp, thai sáu tuần. Nếu anh không tin, có thể đi kiểm tra
cùng tôi.”

Hạ Duật Xuyên cuối cùng cũng nhận lấy.

Anh liếc nhìn một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Sáu tuần?”

“Khương Từ, chúng ta chia tay ba tháng rồi.”

Mặt tôi nóng bừng.

“Đêm trước khi chia tay, anh quên rồi sao?”

Đầu ngón tay anh khựng lại.

Tôi cũng nhớ lại đêm hôm đó.

Tôi uống say, đến căn hộ của anh đòi chia tay.

Nói qua nói lại một hồi thì lăn luôn lên giường.

Đêm đó anh đặc biệt hung dữ, như muốn nghiền nát tôi vào tận xương tủy.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi vứt lại một câu “Người trưởng thành, mỗi người lấy thứ mình
cần”, rồi xách túi rời đi.

Hạ Duật Xuyên nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt càng lạnh hơn.

“Thế thì sao?”

“Sinh con ra thì thuộc về anh.”

Tôi sợ mình chùn bước nên nói rất nhanh.

“Tôi có thể phối hợp kiểm tra, phối hợp dưỡng thai. Đợi đứa bé chào đời bình an,
anh lấy con, tôi giữ một mạng.”

Anh nhíu mày.

“Giữ mạng?”

Tôi há miệng.

Chuyện về những dòng bình luận quá kỳ tà, tôi mà nói ra chắc anh tưởng tôi điên
mất.

Tôi đành phải nói bừa.

“Dù sao dạo này tôi rất xui xẻo. Anh cứ coi như tôi mê tín đi.”

Hạ Duật Xuyên bật cười một tiếng.

Nụ cười đó không có chút nhiệt độ nào.

“Khương Từ, em coi tôi là cái gì?”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

“Bạn trai cũ.”

“Kẻ đổ vỏ.”

Anh điền thêm giúp tôi.

Tôi tức đến đỏ cả viền mắt.

Trước đây lúc nào cũng là anh dỗ dành tôi.

Chỉ cần tôi rơi một giọt nước mắt, anh sẽ đầu hàng ngay lập tức.

Nhưng lần này, anh đứng ở cửa, thậm chí không có ý định cho tôi bước vào.

Tôi quay ngoắt định đi.

Ai thèm chứ.

Vừa bước được hai bước, dòng bình luận lại hiện ra trước mắt.

[Cô ta còn dám đi à? Tối nay tiệc của Quý Văn Châu đã giăng sẵn bẫy rồi.]

[Khương Từ vừa ra khỏi phạm vi bảo vệ của Hạ Duật Xuyên, cốt truyện sẽ lập tức
đẩy cô ta về lại bữa tiệc đó.]

[Trong rượu có thuốc, ảnh bị tung ra, nhà họ Khương chê mất mặt, lúc Hạ Duật
Xuyên chạy tới thì chỉ thấy cô ta bị người ta cáng lên xe cấp cứu.]

Bước chân tôi khựng lại.

Đèn hành lang nhấp nháy, ánh sáng trắng bệch hắt lên tường, trông như nhà xác.