Ta cùng mẫu thân xuyên không đến thế giới huyền huyễn ngay từ khi còn nằm trong bụng nàng.
Ban đầu, ta còn tưởng mình đầu thai nhầm chỗ.
Kiếp trước, ta đã trải qua mười đời hành thiện tích đức. Mạnh Bà từng hứa rằng sẽ cho ta mang theo ký ức chuyển thế, đầu thai vào Thần Giới, trở thành tiểu bảo bối được muôn người cưng chiều.
Không ngờ lời hứa ấy lại được thực hiện bằng cách để cả ta và mẫu thân cùng xuyên không.
Hiện giờ, mẫu thân đã trở thành Thần Nữ Thanh Khâu, lại còn có tám người đệ đệ. Vậy tiểu hồ ly do nàng sinh ra như ta, chẳng phải nghiễm nhiên trở thành đoàn sủng hay sao?
Ta thích nghi cực kỳ tốt.
Hơn nữa, nhờ năng lực tâm linh cảm ứng giữa người thân mà ta học được từ những kiếp trước, ta đã nhiều lần cứu mẫu thân khỏi nguy hiểm.
Ta thuận lợi giúp nàng đứng vững gót chân trong Tam Giới. Chỉ chờ ngày ta chào đời, liền có thể hưởng hết muôn vàn sủng ái của Tam Giới, từ đó bước thẳng lên đỉnh cao nhân sinh!
Cuối cùng, ngày ta ra đời cũng tới.
Thiên địa chấn động, Tam Giới kinh động. Chư tiên đặc biệt từ khắp nơi kéo đến Thanh Khâu, chỉ để ban phúc cho ta.
Nhưng cũng chính vào ngày này, mối liên hệ tâm linh giữa ta và mẫu thân đột nhiên biến mất.
Tâm linh cảm ứng chỉ có một trường hợp duy nhất có thể bị cắt đứt: một trong hai người đã chết. Ngoài ra tuyệt đối không có khả năng nào khác.
Tim ta lập tức trầm xuống.
Nếu mẫu thân đã chết, vậy người đang ngồi trước mặt, cầm con chim nhỏ bện bằng cỏ trêu ta này… rốt cuộc là ai?
…
Mẫu thân cúi người trước mặt ta, nhẹ nhàng lắc lư con chim giả được bện từ cỏ.
“Bảo bảo sắp được các vị tiên gia ban phúc rồi, có vui không nào~”
Mọi thứ đều giống hệt mẫu thân ngày thường, không nhìn ra bất kỳ điểm bất thường nào.
Thế nhưng mối liên hệ tâm linh giữa chúng ta thật sự đã biến mất.
Ta đột ngột ngồi bật dậy, dùng sức gạt tay nàng ra.
Từng chữ từng chữ lạnh lùng chất vấn:
“Ngươi rốt cuộc là ai? Mẫu thân của ta đâu!”
Ta mang ký ức của mười kiếp trước, hơn nữa thân thể kiếp này cũng không phải phàm thai. Bởi vậy vừa mới chào đời, ta đã có thể nói chuyện, đi lại.
Khi còn nằm trong bụng mẫu thân, ta đã dựa vào tâm linh cảm ứng giúp nàng tránh khỏi vô số nguy hiểm. Lúc vừa xuyên không tới đây, cũng là ta từng bước dẫn dắt mẫu thân đứng vững trong Tam Giới.
Ta siết chặt con chim cỏ trong tay.
Trước khi xuyên không, mẫu thân đã luôn đối xử với ta vô cùng tốt. Cho nên dù lúc đầu ta tưởng mình đầu thai nhầm, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời bỏ nàng.
Huống chi sau khi xuyên không, điều đầu tiên nàng lo lắng vẫn là sức khỏe của ta. Nàng sợ ta không thích nghi được với thế giới này. Bản thân còn chưa lo xong, nàng đã nghĩ đủ mọi cách bồi bổ thân thể, chỉ mong ta có thể khỏe mạnh chào đời.
Sau khi biết thân phận của mình là Thần Nữ Thanh Khâu, câu đầu tiên nàng nói lại là:
“Vậy sau này bảo bảo của ta không phải chịu khổ nữa rồi. Thật tốt.”
Sau đó, khi phát hiện ta khác với những đứa trẻ bình thường, nàng chưa từng hé lộ với bất kỳ ai. Càng không hề lợi dụng năng lực của ta.
Trái lại, nàng còn hết lần này đến lần khác căn dặn ta tuyệt đối không được để người ngoài biết khả năng đặc biệt của mình.
Khi ngày sinh còn cách rất xa, nàng đã bắt đầu lo liệu mọi thứ cho ta, chỉ vì muốn ta vừa ra đời đã có thể vô ưu vô lo lớn lên.
Một mẫu thân tốt như vậy… sao có thể chết được!
Kẻ giả mạo trước mắt rốt cuộc đã làm cách nào?
Mẫu thân thật sự đang ở đâu?
Đầu óc ta rối như tơ vò, hai mắt nhìn chằm chằm người đang mang khuôn mặt của mẫu thân. Ta cố tìm kiếm sơ hở trên gương mặt quen thuộc ấy.
Nhưng biểu cảm của “mẫu thân” không có chút hoảng loạn nào. Ngược lại, nàng còn dịu dàng mỉm cười, đưa tay chỉ vào chính mình.
“Ta ở đây mà. Bảo bảo đang chơi trò gì với mẫu thân vậy?”
Nhìn nàng khoác lên mình da thịt của mẫu thân, làm ra biểu cảm giống hệt nàng ấy, trong lòng ta lập tức dâng lên cảm giác ghê tởm.
Tâm linh cảm ứng tuyệt đối không thể sai.
Nàng chắc chắn không phải mẫu thân của ta!
“Ta không chơi với ngươi! Ngươi không phải mẫu thân ta!”
Lần này, giọng ta vô cùng kiên quyết.
Sắc mặt nàng cứng đờ. Chỉ trong chớp mắt, vành mắt đã đỏ lên, nghẹn ngào nói:
“Bảo bảo, con làm sao vậy? Ta chính là mẫu thân của con mà. Sao con lại nghĩ như thế?”
Các vị thần tiên tới dự tiệc ban phúc xung quanh lập tức bật cười.
“Đứa trẻ này thật đáng yêu. Không sợ người lạ chút nào, ở trường hợp như vậy mà vẫn có thể chơi đùa như ngày thường. Sau này chắc chắn sẽ là một tiểu cô nương hoạt bát.”
Tám vị cữu cữu cũng đi tới bên nôi của ta, đưa tay xoa đầu.
“Tiểu Cửu à, chúng ta ban phúc trước được không? Xong rồi lại chơi tiếp.”
“Mẫu thân con sao có thể không phải mẫu thân con được? Sau khi sinh con ra, nàng ấy chưa từng rời khỏi Thanh Khâu.”
Đại cữu còn véo nhẹ má ta.
“Đúng vậy. Từ lúc con sinh ra đến giờ mới chỉ một canh giờ. Suốt cả quá trình mẫu thân con đều ở bên cạnh, chúng ta cũng ở đây. Làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy đã bị tráo người?”
Đúng vậy. Từ lúc chào đời đến giờ, ta vẫn luôn ở bên cạnh mẫu thân.
Vậy vì sao tâm linh cảm ứng lại đột nhiên biến mất?
Kẻ giả mạo này rốt cuộc đã làm gì?
Ta không nghĩ ra, cũng không đáp lời các cữu cữu.
Bọn họ tưởng rằng ta đã suy nghĩ thông suốt, liền quay lại đám đông tiếp tục bàn bạc về nghi thức ban phúc.
Sau khi họ rời đi, ánh mắt ta liên tục quét qua người “mẫu thân”. Càng nhìn, ta càng kinh hãi.
Từ trên xuống dưới, mọi thứ mẫu thân có, nàng ta đều có. Thậm chí ngay cả nếp nhăn cực nhỏ ở khóe mắt khi cười cũng giống hệt nhau.
Điều này khiến nghi hoặc trong lòng ta càng sâu.
Ta thử vận dụng tâm linh cảm ứng lần nữa, muốn xem có thể kết nối lại với mẫu thân hay không.

