Gương mặt Ngao Nhu đã không còn một chút huyết sắc.

Nàng ta mềm nhũn trong lòng Long Nhạc Phong, môi run lên, không thể nói ra một chữ.

“Ngao Nhu!”

Ta quát lớn:

“Ngươi còn lời gì để nói?”

Đúng lúc ấy, Đại trưởng lão với sắc mặt xanh mét bước ra khỏi đám đông.

Trong tay ông ấy cầm mấy phần hồ sơ.

“Bệ hạ!”

Ông quỳ xuống trước mặt Long Nhạc Chấn, đau lòng nói:

“Những lời Long hậu nương nương nói đều là sự thật!”

“Lão thần… lão thần đã điều tra rõ. Nửa năm trước, Hóa Long Thảo trong kho cấm dược quả thực đã bị đánh cắp.”

“Mà kẻ trộm cấm dược chính là…”

Ánh mắt ông chậm rãi chuyển sang người nam nhân vẫn luôn bảo vệ Ngao Nhu phía sau.

“Nhạc Phong thân vương!”

Ầm!

Nếu hình ảnh vừa rồi là đạo sấm thứ nhất, lời làm chứng của Đại trưởng lão chính là đạo sấm thứ hai, đồng thời cũng là đạo sấm trí mạng nhất, bổ thẳng xuống đầu Long Nhạc Chấn.

Ánh mắt toàn trường lập tức chuyển từ Ngao Nhu sang Long Nhạc Phong.

Sắc mặt Long Nhạc Phong cuối cùng cũng thay đổi.

Lớp mặt nạ ôn hòa, phong nhã không thể duy trì thêm nữa, lộ ra vẻ hoảng loạn và dữ tợn.

CHƯƠNG 8: DÃ TÂM BẠI LỘ

“Ta không làm!”

“Đại trưởng lão, ngươi ngậm máu phun người!”

Long Nhạc Phong lớn tiếng phản bác, nhưng ánh mắt hắn đã bắt đầu né tránh.

Đại trưởng lão đau lòng lắc đầu, dâng hồ sơ trong tay lên.

“Bệ hạ, đây là ghi chép trận pháp xung quanh kho cấm dược.”

“Nửa năm trước, chỉ có một mình Nhạc Phong thân vương lấy lý do ‘tra cứu cổ tịch’, tiến vào khu vực trung tâm của kho cấm dược trong đêm.”

“Đây là khí tức lạc ấn do hắn để lại, tuyệt đối không thể sai!”

Long Nhạc Chấn không nhìn hồ sơ.

Hắn chỉ nhìn chằm chằm đệ đệ ruột, người mà từ trước đến nay hắn vô cùng tin tưởng, thậm chí lấy làm kiêu hãnh.

Hắn nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt Long Nhạc Phong, nhìn nữ nhân mặt xám như tro trong lòng hắn.

Còn điều gì không hiểu nữa?

Một âm mưu hoàn mỹ.

Một âm mưu do hai người thân cận nhất của hắn liên thủ bày ra, xoay vị Long đế đường đường là hắn trong lòng bàn tay!

Vinh quang mà hắn cho là thật.

Hy vọng giúp hắn rửa sạch nhục nhã mà hắn tin tưởng.

Tất cả những thứ hắn dùng để chèn ép ta, khoe khoang bản thân, trong khoảnh khắc này đều biến thành trò cười lớn nhất thiên hạ!

“Vì… vì sao?”

Giọng Long Nhạc Chấn run rẩy.

Không phải vì giận dữ, mà vì cảm giác nhục nhã và bị phản bội đã đạt đến cực hạn.

Thấy sự việc bại lộ, Long Nhạc Phong dứt khoát xé rách mặt nạ.

Hắn đỡ Ngao Nhu đang lung lay sắp ngã, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng.

“Vì sao?”

“Hoàng huynh, huynh còn mặt mũi hỏi ta vì sao?”

“Đều mang huyết mạch Kim Long, dựa vào đâu từ khi sinh ra huynh đã là Thái tử, đã được định sẵn trở thành Long đế?”

“Còn ta chỉ có thể làm một thân vương nhàn tản!”

“Ta có điểm nào kém huynh?”

“Luận mưu trí, luận thủ đoạn, ta tự nhận không thua huynh!”

“Chẳng lẽ chỉ vì huynh sinh sớm hơn ta mấy năm sao?”

“Ta chỉ muốn chứng minh rằng ta mạnh hơn huynh!”

“Con trai ta cũng mạnh hơn tạp chủng da xanh của huynh!”

“Chỉ cần con trai ta trở thành thánh thai, sau này kế thừa đại thống, vị trí Long đế sớm muộn cũng sẽ thuộc về một nhánh của ta!”

Hắn đã đến bước đường cùng, cuối cùng gào ra dã tâm sâu kín nhất trong lòng.

“Tạp chủng?”

Ta vẫn luôn im lặng bỗng lạnh lùng lên tiếng, cắt ngang tiếng gào thét của hắn.

Ta ôm Tiêu Nhi, từng bước đi đến giữa tế đàn, trước bệ đá khổng lồ khắc đồ đằng Thủy tổ.

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức bị thu hút.

“Nhạc Phong thân vương.”

Ta nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy thương hại.

“Ngươi nói Tiêu Nhi của ta là tạp chủng?”

“Ngươi cho rằng thứ hàng giả do các ngươi hao hết tâm cơ cưỡng ép tạo ra chính là huyết mạch Kim Long cao quý?”

“Hôm nay, ta sẽ để tất cả các ngươi nhìn cho rõ…”

“Thứ gì mới là nguồn gốc thực sự của Long tộc.”

“Thứ gì mới là huyết mạch chí tôn!”

Lời nói của ta khiến tất cả mọi người sửng sốt.

Long Nhạc Chấn cũng tạm thời thoát khỏi cơn giận vì bị phản bội, khó hiểu nhìn ta.

Ta không giải thích thêm.

Ta rạch đầu ngón tay mình, sau đó nhẹ nhàng châm lên bàn tay mềm mại của Tiêu Nhi.

Hai giọt máu, một giọt rực rỡ như vàng, một giọt trong suốt như ngọc xanh, đồng thời rỉ ra từ đầu ngón tay của hai mẹ con.

Ta ôm Tiêu Nhi, áp tay chúng ta lên đồ đằng Thủy tổ cổ xưa ở giữa tế đàn.

“Dùng máu Ngao Băng ta…”

“Dùng máu của con ta, Ngao Tiêu…”

“Cung thỉnh Thủy tổ quy vị!”

Giọng nói của ta mang theo tiết tấu cổ xưa, thần bí, vang vọng khắp Tế Thiên Đài.

Ngay khoảnh khắc hai giọt máu chạm vào đồ đằng…

Dị biến đột ngột xuất hiện!

CHƯƠNG 9: THỦY TỔ THƯƠNG LONG GIÁNG THẾ

“Vù!”

Cả tế đàn…

Không, cả tòa thánh sơn đều bắt đầu rung chuyển dữ dội!

Đồ đằng Thủy tổ giữa tế đàn như tỉnh lại từ giấc ngủ kéo dài vạn năm, bùng lên luồng thanh quang mênh mông xuyên thẳng trời cao!

Ánh sáng ấy thuần khiết, hùng vĩ đến mức như nhuộm cả bầu trời thành màu xanh nguyên thủy.

Bên trong thanh quang, long khí màu vàng của tất cả người mang huyết mạch Kim Long giống như thần tử gặp quân vương, lập tức tối đi, thu liễm, không dám có chút phóng túng.

Bao gồm cả Long Nhạc Chấn.

Hắn kinh hãi phát hiện huyết mạch Long đế trong cơ thể mình đang không chịu khống chế mà run rẩy, thần phục!

“Đây… đây là sức mạnh gì?”

Hắn thất thanh kêu lên.

Bên dưới, tất cả người Long tộc, bất kể huyết mạch cao thấp, bất kể tu vi mạnh yếu, đều cảm nhận được sự kính sợ và run rẩy bắt nguồn từ sâu trong linh hồn dưới luồng uy áp ấy.

Một số người tu vi thấp thậm chí không thể khống chế, trực tiếp quỳ xuống.

Còn ta đang đứng giữa tâm bão lại không chịu bất cứ ảnh hưởng nào.

Tiêu Nhi trong lòng ta càng giống như trở về bến cảng ấm áp nhất.

Toàn bộ vảy xanh trên người nó dưới thanh quang trở nên trong suốt, sáng ngời hơn.

Trên mặt vảy thậm chí bắt đầu xuất hiện những đường vân màu vàng cổ xưa, huyền ảo.

Nó thoải mái vươn người trong lòng ta, sau đó chậm rãi mở mắt.

Đó là một đôi mắt như thế nào?

Vẫn là màu vàng thuần khiết.

Nhưng sâu trong đáy mắt dường như cất giấu một vùng tinh không vô tận, cổ xưa, sâu thẳm, mang theo uy nghiêm nhìn xuống chúng sinh.

“Grào!”

Một tiếng long ngâm non nớt nhưng chứa đầy uy nghiêm chí cao phát ra từ miệng Tiêu Nhi.

Cùng với tiếng long ngâm ấy, thanh quang phía sau nó đột ngột hội tụ, hình thành một hư ảnh Thương Long khổng lồ che trời lấp đất!

Thương Long toàn thân màu xanh, long giác như núi, kim đồng như mặt trời.

Mỗi mảnh lân giáp trên người nó đều như được tạo thành từ pháp tắc thiên địa.

Nó chỉ lặng lẽ lơ lửng ở đó, nhưng khí tức chí cao vô thượng từ thời thái cổ hồng hoang đã bao phủ tất cả mọi người!

“Thủy… Thủy tổ Thương Long!”

Đại trưởng lão nhìn hư ảnh khổng lồ, kích động đến nước mắt tuôn rơi.

Ông là người đầu tiên quỳ rạp xuống đất, hành đại lễ trước hư ảnh.

“Đây là Thủy tổ Thương Long được ghi trong sử ký!”

“Nguồn gốc của vạn long!”

“Thì ra… thì ra truyền thuyết là thật!”

Lời của ông khiến đầu óc tất cả những người còn đứng hoàn toàn trống rỗng.

Thủy tổ Thương Long?

Vị tổ tiên chung của toàn bộ Long tộc, chỉ tồn tại trong những truyền thuyết cổ xưa nhất?

Khi bọn họ nhìn lại đứa trẻ màu xanh trong lòng ta, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.

Chấn động.

Kinh hãi.

Không thể tin nổi.

Cùng với… sự sùng bái cuồng nhiệt.

Phản tổ!

Đây là huyết mạch phản tổ vạn năm khó gặp!