“Phán quyết như sau.”

“Thứ nhất, ba bị đơn phản tố phải đăng công khai thư xin lỗi trên báo cấp thành phố, diện tích không dưới hai mươi xăng-ti-mét vuông, nội dung phải được tòa phê duyệt.”

“Thứ hai, trong vòng mười ngày kể từ khi bản án có hiệu lực, phải bồi thường tổng cộng một trăm nghìn tệ cho nguyên đơn phản tố, bao gồm tổn thất tinh thần, thiệt hại thu nhập và phí luật sư.”

Những lời sau đó, phía nhà họ Chu gần như không còn nghe thấy.

Khi nghe đến cụm từ “công khai xin lỗi trên báo”,

Chu Kiến Quân khẽ lảo đảo.

Cả đời ông ta sống vì sĩ diện.

Giờ đây, bản án này đã xé nát thứ ông ta coi như sinh mệnh.

Cổ họng ông ta phát ra tiếng khò khè kỳ lạ.

Mắt trợn ngược, ngã vật xuống ghế.

“Bố!”

Chu Tình thét lên.

Phòng xử án lập tức hỗn loạn.

Cảnh sát tư pháp bước tới giữ trật tự.

Trương Lan nhào vào người chồng, khóc lóc thảm thiết.

“Giết người rồi! Không còn đạo lý nữa!”

“Con trai kiện cha ruột! Bức cha mình đến chết!”

Nhưng tiếng gào ấy không còn lay động ai.

Chỉ còn lại ánh mắt lạnh nhạt và khinh bỉ.

Chúng tôi không động đậy.

Chu Phong đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt.

Ánh mắt anh phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.

Gương mặt người đàn ông từng khiến anh kính sợ giờ đây chỉ còn là hình ảnh của lòng tham và sự ngu muội tự nuốt chính mình.

Không còn liên quan đến anh.

Lâm Vy bước tới, mỉm cười chuyên nghiệp.

“Xong việc rồi.”

Chúng tôi gật đầu.

Giữa tiếng khóc gào phía sau, chúng tôi quay lưng rời khỏi phòng xử án.

Ánh nắng bên ngoài tràn vào.

Sáng và ấm đến chói mắt.

Ra khỏi cổng tòa án, Chu Phong dừng lại, nhìn tòa nhà uy nghiêm ấy một lần cuối.

Rồi anh quay sang tôi, nở một nụ cười nhẹ nhõm.

“Tĩnh à, kết thúc rồi.”

Tôi siết chặt tay anh.

“Ừ. Hết thật rồi.”

Sau lưng là một quá khứ rối ren như mớ lông gà rơi vãi.

Trước mặt là tương lai ngập nắng.

Lâm Vy bắt tay chúng tôi.

“Tiền sẽ được thi hành án cưỡng chế, chuyển vào tài khoản.”

“Thư xin lỗi mình sẽ giám sát từng chữ. Họ không thiếu nổi một dòng.”

“Cảm ơn cậu.”

“Nhớ mời mình đến ăn tân gia.”

“Chắc chắn rồi.”

Chúng tôi cười.

Trên đường về nhà, điện thoại Chu Phong rung lên.

Số lạ.

Anh do dự một giây rồi bắt máy.

Giọng Chu Tình vang lên, nghẹn ngào và đầy oán hận.

“Anh hài lòng chưa?”

“Anh làm bố tức đến đột quỵ, làm mẹ muốn nhảy lầu, phá nát cái nhà này! Giờ anh vui lắm đúng không?”

Chu Phong im lặng.

Đợi cô ta mắng xong.

Đợi tiếng khóc dần hụt hơi.

Anh mới nói chậm rãi.

“Chu Tình, phá nát cái nhà đó chưa bao giờ là anh.”

“Là các người.”

Anh cúp máy.

Kéo số ấy vào danh sách chặn.

Rồi quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt trong suốt đến lạ.

“Tĩnh à, từ hôm nay, thế giới của anh không còn họ nữa.”

20.

Bản án được gửi đến nhà họ Chu.

Nó giống như một giấy báo tử.

Mười vạn tiền bồi thường là cọng rơm đầu tiên đè gãy họ.

Họ không có tiền.

Bao năm quen tiêu xài thoải mái, quen nhận “truyền máu” từ chúng tôi.

Trong tay gần như chẳng có tích lũy.

Khi chồng của Chu Tình biết kết quả và biết mình cũng phải gánh khoản nợ này,

anh ta nổi trận lôi đình.

Có lẽ lần đầu tiên anh ta nhìn rõ bộ mặt thật của người vợ hiền lành mình từng tin tưởng.

Một người gọi chị dâu là “đầu đất”,

coi nhà anh trai như ngân hàng riêng,

có thể dựng kịch bản giả bệnh, kiện tụng ác ý mà không chớp mắt.

Một người đàn ông bình thường sao chấp nhận nổi.

Cãi vã nhanh chóng biến thành ly hôn.

Anh ta đi rất dứt khoát.

Nhà là tài sản trước hôn nhân, thuộc về anh ta.

Con anh ta cũng giành quyền nuôi, không muốn để đứa trẻ sống cùng một người mẹ như vậy.

Chu Tình gần như ra đi tay trắng.

Cô ta bị đuổi khỏi căn nhà từng tự hào khoe khoang.

Chỉ còn cách quay về nhà mẹ đẻ.

Nhưng nhà mẹ đẻ giờ không còn là nơi trú ẩn.

Để gom đủ mười vạn tiền bồi thường,

Chu Kiến Quân và Trương Lan buộc phải bán căn hộ hai phòng cũ kỹ ở nội thành — tài sản duy nhất họ có.

Tiền bán nhà trừ bồi thường và án phí.

Số còn lại chỉ đủ thuê một phòng trọ nhỏ ở ngoại ô.

Từ hai phòng khách sáng sủa,

đến căn phòng mười mấy mét vuông chật chội.

Từ người nghỉ hưu có thể diện,

đến kẻ thua kiện, mang tiếng xấu.

Cú rơi ấy đủ nghiền nát lòng tự tôn của Chu Kiến Quân.

Nhưng đòn cuối cùng là lá thư xin lỗi.

Dưới sự giám sát của Lâm Vy, từng chữ đều được tòa duyệt.

Họ buộc phải thừa nhận hành vi tham lam, vu khống, quấy rối và kiện tụng ác ý.

Câu chữ rõ ràng, không thể chối cãi.

Giống như một bản tự thú công khai.

Lá thư được đăng ở mục xã hội của “Thành Thị Vãn Báo”.

Không lớn.

Nhưng với vòng quan hệ họ sống cả đời,

đó là một cuộc hành hình trước công chúng.

Họ hàng, hàng xóm, đồng nghiệp cũ.

Ai cũng thấy.

Điện thoại họ bị gọi đến liên tục.

Có người tò mò.

Có kẻ hả hê.

Nhiều hơn cả là sự khinh bỉ và xa lánh.

Trương Lan không dám ra ngoài đánh mạt chược nữa.

Ra khỏi cửa là bị chỉ trỏ.

Chu Kiến Quân gần như tự nhốt mình trong phòng trọ.

Không nói năng, chỉ thở dài suốt ngày.

Chu Tình mất chồng, mất con, mất nguồn tài chính.

Cô ta chen chúc với bố mẹ trong căn phòng nhỏ.

Ba người nhìn nhau chán ghét.

Không còn kẻ thù chung là chúng tôi,

mâu thuẫn nội bộ bắt đầu bùng nổ.

Trương Lan mắng con gái là sao chổi.

Chu Kiến Quân hối hận đã nghe lời xúi giục.

Chu Tình lại đổ lỗi cho sự tham lam và bất tài của cha mẹ.

Cãi vã, chửi rủa, oán trách.

Đó là nhạc nền duy nhất của cuộc sống họ.

Gia đình từng tự nhận là hòa thuận ấy cuối cùng lộ ra bản chất mục ruỗng.

Tin tức này do Lâm Vy kể lại.

Cô ấy dùng vài mối quan hệ để hỏi thăm tình hình.

Nghe xong, tôi không thấy hả hê.

Chỉ thấy bình thản.

Kẻ đáng thương thường có chỗ đáng hận.

Kết cục hôm nay là cái giá cho năm năm gieo nhân.

Tôi không thương hại.

Càng không muốn dây dưa.

Tôi kể cho Chu Phong nghe.

Anh im lặng rất lâu.

Rồi nói:

“Đưa anh số điện thoại môi giới căn phòng họ thuê.”

Tôi ngạc nhiên.

“Anh định làm gì?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt lặng như nước.

“Anh muốn gửi địa chỉ đó cho chồng cũ của Chu Tình.”

“Anh ta có quyền biết con mình đang sống trong điều kiện thế nào.”

“Còn việc có giành lại quyền nuôi hay không là quyết định của anh ta.”

Tôi hiểu.

Đó là việc cuối cùng anh làm cho người em gái ấy.

Và cũng là nhát cắt dứt khoát nhất.

Anh tự tay chặt đứt hy vọng cuối cùng của cô ta.

Tôi gửi số cho anh.

Sau đó, chúng tôi không hỏi thêm gì về họ nữa.

Không nghe thêm bất kỳ tin tức nào.

Họ giống như một khối u độc đã được cắt bỏ.

Rời khỏi cuộc đời chúng tôi.

Sạch sẽ.

Dứt khoát.

-Hết-