Ông ngoại phối hợp ho khan vài tiếng, hơi thở nặng nề, làm ra vẻ đau đớn cùng cực.

Xin lỗi, không ăn áp lực này!

“Tôi nghĩ ông và con trai ông bây giờ lập tức cải tà quy chính, bớt nhìn chằm chằm đồ của người khác, tự có bản lĩnh mua nhà, ông ấy sẽ càng vui hơn! Lớn tuổi thế này rồi mà không hiểu đạo lý ‘dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình’ sao? Còn em nữa!”

Tôi chuyển giọng, đi đến trước mặt em họ nữ.

“Em tưởng bố và anh trai em được lợi sẽ chia cho em à? Em sai rồi, đối tượng bị hút máu tiếp theo của họ chính là em.”

Đánh trận trước tiên dùng kế ly gián!

Ý cười trên mặt em họ nữ biến mất, cứng đờ tại chỗ.

“Chị bớt châm ngòi quan hệ người nhà chúng tôi đi!”

Em họ nam trực tiếp xông lên chỉ vào mũi tôi mắng.

Tôi dùng một tay bẻ ngón tay nó, nó đau đến kêu thành tiếng.

“Em cũng bớt nhớ thương đồ của chị đi!”

Cảnh cáo em họ nam xong, tôi kéo mẹ đang đứng bên giường bệnh rời đi.

04

“Thư Nhi, ông ngoại con bây giờ như vậy, hay là mẹ bỏ tiền mua cho họ một căn nhỏ đi!”

Tôi kéo mẹ chờ thang máy, nghe được lời này tức đến tim gan đều đau!

Tôi quát lên:

“Mẹ có thể đừng lúc nào cũng mềm lòng như vậy không! Họ muốn gì mẹ liền cho cái đó!”

“Nhưng họ cuối cùng vẫn là người nhà của mẹ, mẹ có thể làm sao?!”

Mẹ hất tay tôi ra, quay người lau nước mắt.

“Đinh—”

Bạn học bác sĩ của tôi trả lời tin nhắn.

“Mẹ tự xem họ có xem mẹ là người nhà không!”

Tôi xem xong tin nhắn, đưa điện thoại đến trước mặt mẹ.

Mẹ nghe đoạn tin nhắn thoại, mắt từ từ mở lớn, mặt đầy khiếp sợ.

“Họ… họ sao có thể như vậy!”

“Con đã nói từ sớm họ không đáng tin! Bây giờ đến cả báo cáo giả cũng làm ra! Chỉ vì căn nhà đó!”

“Mẹ không tin, mẹ không tin, mẹ phải quay lại hỏi họ!”

Dứt lời, mẹ quay người nhanh chóng đi về phía phòng bệnh.

Tôi vội đuổi theo, kịp kéo bà lại trước khi bà mở cửa.

“Suỵt!”

Tôi ra hiệu im lặng với bà, lặng lẽ mở hé cửa phòng bệnh một khe nhỏ.

Ông ngoại đang ngồi trên giường, tinh thần phấn chấn, giọng đầy nội lực nói:

“Con nhóc Thư Nhi đó cứng đầu cứng cổ! Lòng dạ sắt đá! Biết trước có ngày hôm nay, hồi đó nên để nó chết đuối trong cái xô kia!”

“Còn Tiểu Viên nữa! Tao vất vả nuôi nó lớn, bây giờ nó lại mặc kệ chúng ta. Thật hối hận khi nó vừa sinh ra không ném quách nó đi, còn tiết kiệm cho chúng ta chút lương thực.”

Ông ngoại càng nói càng giận, dùng sức đấm lên giường bệnh.

Cậu đầy căm phẫn nói:

“Em gái thật hồ đồ, rõ ràng chúng ta mới là người thân duy nhất của nó, vậy mà nó lại giúp một đứa sau này phải gả đi, là người ngoài, để đối phó với chúng ta!”

Mợ đi qua góp lời:

“Bố, xem thái độ của Thư Nhi thì nhà rất khó lấy được rồi! Thật không cam lòng!”

Em họ nam vừa nghe liền phản ứng dữ dội:

“Ông nội, vậy phải làm sao! Chị họ có cái gì thì con cũng phải có cái đó! Con không muốn thua một đứa con gái! Ông mau nghĩ cách lấy về cho con đi!”

“Câm miệng! Nếu không phải hai cha con mày không có bản lĩnh, tao già từng này tuổi còn phải bày mưu cho chúng mày sao?”

Ông ngoại dừng lại một chút, trong mắt lóe lên tia tinh quang, tiếp tục nói:

“Bây giờ con đường thêm tên vào nhà chắc là không đi được nữa. Nhưng nếu nhà là con bé họ mua, chứng tỏ tiền trong tay cô mày chưa động đến. Tiền trong tay nó, theo luật mà nói, có hai phần ba là của tao và bà mày, phải nghĩ cách móc ra từ túi nó.”

“Bố, bố thật thông minh! Trong tay em gái chắc chắn còn giữ một khoản tiền!” Cậu nịnh nọt nói.

“Hôm khác bọn mày đến nhà nó, nói bệnh của tao cần một khoản tiền lớn, thử xem trong tay hai mẹ con nó còn bao nhiêu tiền, bắt chúng nó móc ra nhiều một chút.” Ông ngoại dặn dò.

Em họ nam nghe vậy vỗ tay:

“Ông nội! Ông thật thông minh!”

“Đúng rồi, cái báo cáo này chắc không bị nó phát hiện là giả chứ?” Ông ngoại chỉ vào báo cáo giả hỏi cậu.

“Bố cứ yên tâm, con nhờ người quen làm, đảm bảo như thật. Con nhóc đó thì hiểu cái gì?!” Cậu không cho là đúng đáp.

“Còn con bé này!” Ông ngoại nói với em họ nữ.

“Đừng nghe mấy lời vớ vẩn của chị họ con ban nãy! Suy nghĩ của nó sai hoàn toàn! Nó đi tà đạo rồi, ông không hy vọng con giống nó! Bố và anh trai con mới là người thân nhất của con, biết chưa?”

Em họ nữ cúi đầu, ngoan ngoãn đáp:

“Con biết rồi ông nội, con nghe mọi người.”

Ông ngoại hài lòng gật đầu.

Tôi cất điện thoại đang ghi âm lại. Mẹ ở bên cạnh đã nước mắt đầy mặt.

Mẹ muốn đẩy cửa vào chất vấn họ, tay nâng lên rồi lại buông xuống.

Tôi vươn tay ôm vai bà, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

“Mẹ, chúng ta đi thôi.”

Bây giờ xé rách mặt nhau không có tác dụng gì, phải dùng một cách chấm dứt hậu họa mãi mãi!

Ngày hôm sau, trong quán cà phê.

“Chị họ, chị tìm em có chuyện gì?”

Em họ nữ ngồi đối diện tôi hỏi.

Tôi cầm thìa bạc nhẹ nhàng khuấy cà phê, nâng lên nhấp một ngụm, nói:

“Em muốn rời khỏi họ không?”

Em họ nữ sững sờ:

“Chị họ, chị nói gì vậy? Em nghe không hiểu?”

“Người sáng suốt không nói lời mờ ám. Em rất ghét họ, đúng không?”

Tôi nhìn chằm chằm em họ nữ, không bỏ qua bất cứ biến động nhỏ nào trên mặt nó.

Em họ nữ cúi đầu, vẻ mặt giằng co suy nghĩ một phút.