Sắc mặt Cố Minh thay đổi, quát lên: “A Tham, sao nàng có thể lớn tiếng ồn ào trước tẩm cung của phụ hoàng? Cô có lòng tốt dẫn nàng vào cung diện thánh, nàng lại làm mất mặt cô như vậy?”

“Mau rời khỏi đây, nếu lát nữa phụ hoàng trách tội, cô cũng không cứu nổi nàng đâu.”

Hắn mạnh tay kéo ta dậy, không ngờ tổng quản thái giám đột nhiên mở cửa, tuyên truyền:

“Hoàng thượng có chỉ, truyền nhị tiểu thư vào, những người khác lui xuống.”

Trước khi vào, ta quay đầu liếc nhìn một cái.

Các hoàng tử tức giận nói: “Sao ta chưa từng nghe nói Thẩm Nguyệt Tham biết châm cứu? Chuyện mà thái y viện còn bó tay, nàng ta giải quyết được chắc?”

“Chẳng phải chỉ vì muốn nói với phụ hoàng rằng nàng muốn gả cho nhị ca sao, cố tình bịa chuyện để được hoàng thượng xác nhận thân phận thái tử phi, thật là tâm cơ thâm hiểm!”

Thẩm Minh Châu tức đến đỏ cả vành mắt, Cố Minh nhẹ nhàng vỗ lưng nàng để trấn an.

Ánh mắt nhìn ta chứa đầy băng giá và một lời cảnh cáo nhàn nhạt.

Ta giả vờ như không hiểu, mỉm cười đáp lại hắn bằng vẻ dịu dàng an ủi.

Nụ cười này là thật lòng, thậm chí còn có chút biết ơn.

Cố Minh, đa tạ ngươi đã quá tự tin. Đa tạ ngươi vì muốn giúp Thẩm Minh Châu hả giận, sợ ta từ hôn, tưởng rằng có thể nắm mọi chuyện trong tay mà đưa ta vào cung.

Giờ đây, ta sẽ giành lấy thứ ta thực sự muốn.

Vị trí Thái tử phi ư?

Xin lỗi, ta đã không còn để mắt tới nữa rồi.

Ta không do dự bước vào điện, nên cũng không thấy được sự kinh ngạc lóe lên trong mắt Cố Minh.

Trong điện tràn ngập mùi long diên hương, một nam nhân mặc long bào màu vàng nhạt, có hoa văn hình rồng, nhắm hờ đôi mắt, mày nhíu chặt, tựa vào long tháp.

Đó chính là Hoàng đế hiện tại của Đại Ung – Cố Vân Tiêu.

Dù đã ba mươi sáu tuổi, nhưng do bảo dưỡng tốt, trông hắn vẫn như chỉ mới đôi mươi.

Nghe thấy động tĩnh, một ám khí bay vút ra từ tay hắn, sượt qua mặt ta để lại một vết rách máu.

“Trẫm chưa từng thấy nữ tử nào to gan như ngươi, dám lớn tiếng ồn ào khi trẫm đang phát bệnh đau đầu, làm trẫm thêm bực bội.

Đừng tưởng ngươi là đích nữ của Văn Thúc hầu phủ thì trẫm sẽ không chém đầu ngươi!”

“Người đâu, lôi ra ngoài chém!”

Tính tình Thiên tử thất thường, ta hoảng sợ quỳ xuống:

“Hoàng thượng, thần nữ không dám lừa ngài. Mẫu thân của thần nữ là Diệp Tố Vân – cao thủ châm cứu, từng dạy thần nữ vài chiêu.

Xin hoàng thượng cho thần nữ thử sức, chia sẻ nỗi lo cùng ngài!”

Khoan đã!

Nghe đến cái tên đó, Cố Vân Tiêu cuối cùng cũng mở mắt.

Hắn nhìn về phía ta, rồi sững người tại chỗ.

Ta cung kính cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên tay áo dài trắng như tiên y, khóe môi khẽ nhếch không một tiếng động.

Không ai biết, khi còn là hoàng tử, hoàng đế từng nhất kiến chung tình với mẫu thân ta.

Mà ta có bảy phần giống mẫu thân, bộ váy này cũng chính là lễ vật khi xưa hắn tặng bà.

Trong suốt quá trình châm cứu, Cố Vân Tiêu không nói lời nào, nhưng ánh mắt vẫn không rời khuôn mặt ta.

Nửa canh giờ sau, cơn đau đầu thuyên giảm, trước khi rời đi hắn hỏi ta:

“Trẫm nghe nói A Minh đã chọn được Thái tử phi, có phải là ngươi không?”

Ta ngừng một chút, dịu dàng đáp:

“Không phải, thần nữ chỉ là bằng hữu của Thái tử điện hạ. Ngài ấy quan tâm long thể của hoàng thượng nên mới nhờ thần nữ đến giúp châm cứu.”

“Thần nữ từ nhỏ đã ái mộ một người, người ấy như sao trời trăng sáng, cao xa không thể với tới.

Thần nữ tự biết mình không xứng. Hôm nay có thể gặp được người, chia sẻ nỗi lo cùng người, đã mãn nguyện rồi.

Dù cả đời không gả, cũng không muốn lấy ai khác mà để lại tiếc nuối.”

Cố Vân Tiêu trầm mặc một lúc, rồi phất tay cho ta lui xuống.

Nhưng ta biết, từ ánh mắt lưu luyến của hắn, ta đã cược đúng.