Lúc này bọn họ mới sực tỉnh, vội vàng cúi đầu, mặt trắng bệch, quỳ rạp xuống đất.

Thấy Cố Minh vẫn còn nhìn ta chằm chằm, một hoàng tử bên cạnh lập tức kéo hắn quỳ xuống, ép chặt đầu hắn xuống đất.

Ngay sau đó, bên tai vang lên những lời cung kính nhưng đầy bất cam:

“Nhi thần tham kiến mẫu hậu, mẫu hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Ta thỏa mãn tận hưởng sự cung kính và uất nghẹn của bọn họ, ngắm nhìn trán Cố Minh nổi gân xanh, ánh mắt muốn mở miệng nhưng lại buộc phải im lặng.

Nhưng thế này… vẫn chưa đủ.

Còn xa mới là kết thúc.

Bệnh đau đầu của Cố Vân Tiêu đã khỏi hẳn, nhưng hắn vẫn bắt ta mỗi ngày châm cứu cho hắn.

Hắn nói đọc tấu chương khiến lòng phiền muộn, chỉ khi ta châm cứu, hắn mới thấy thư thái và vui vẻ.

Ta biết rõ huyệt nào giúp tiêu trừ u uất, và dĩ nhiên, ta vẫn âm thầm hạ kim vào những huyệt khiến người ta động tình.

Vì thế, Cố Vân Tiêu rất thích ta. Hắn dường như muốn tìm lại hình bóng người xưa từ ta — người mẹ đã mất của ta.

Liên tục hai tháng, đêm nào hắn cũng ở lại cung ta.

Khi phê tấu chương, thượng triều, hắn cũng muốn ta ở bên châm cứu.

Đôi lúc gặp khó khăn, hắn bí bách không giải được, ý kiến ta đưa ra lại vô cùng hữu hiệu.

Cố Vân Tiêu mệt mỏi nhiều năm, trong đám con , ngoài Thái tử là còn chút giá trị, những kẻ còn lại đều là phế vật.

Nhưng quân vương luôn đa nghi. Hắn sẽ không dễ dàng để Cố Minh nắm đại quyền.

Thế nhưng hắn vẫn nghĩ cho Cố Minh. Phụ thân ta quyền cao chức trọng, môn sinh đông đảo, từ lâu đã bị Cố Vân Tiêu kiêng dè — vậy nên hắn mới đày phụ thân đi.

Bề ngoài là sủng ái ta, bênh vực ta, nhưng thực chất là sợ nếu ta mang long thai, nhà ngoại thao túng triều đình, uy hiếp địa vị của thái tử.

Quân vương vốn kiêu ngạo. Hắn có thể nghi ngờ con trai mình, nhưng lại không nghi ngờ một nữ nhân — trong mắt hắn chỉ biết đến tình ái và thân thể.

Cho nên hắn để ta bắt chước nét chữ của hắn, giúp hắn phê tấu chương, còn hắn thì nạp mười mấy phi tần trẻ trung, ngày ngày chìm trong hoan lạc.

Sủng ái… cũng chỉ đến thế thôi.

May mà, ta cũng chẳng cần nữa.

Gần đây, khi ta châm cứu cho Cố Vân Tiêu, ta đã không còn kích thích huyệt động tình.

Vì vậy, hắn đã say mê một người mới, cả tháng rồi không qua đêm tại cung ta.

Nghe nói, người ấy là do Thái tử Cố Minh dâng tặng.

Quả là một người con hiếu thảo.

Chỉ là ta không ngờ, Cố Minh lại “hiếu thuận” đến mức nửa đêm trèo tường vào tẩm cung của ta.

Hắn toàn thân mùi rượu, ôm chặt lấy ta: “A Tham, ta rất nhớ nàng… Là ta sai rồi, không nên làm nàng tổn thương. Ta xin lỗi… nàng tha thứ cho ta được không?”

Ta dùng sức đẩy hắn ra, lạnh lùng nói: “Thái tử điện hạ chắc say quá rồi? Khi ta còn yêu chàng, vì một thứ nữ mà chàng đùa bỡn tình cảm ta, thậm chí muốn giết ta.”

“Nói thật cho chàng biết — ta sớm đã biết âm mưu của các người, nên mới cố tình gả cho hoàng thượng để tìm chỗ dựa.”

“Giờ ta đã là hoàng hậu, chàng còn đưa mỹ nữ vào cung để tranh sủng với cha mình. Đây là cái gọi là ‘xin lỗi’ của chàng sao?”

“Nhân lúc ta còn chưa hết kiên nhẫn, cút đi, về tìm Thẩm Minh Châu của chàng ấy.”

Cố Minh mắt đỏ hoe, lại ôm ta vào lòng: “Từ ngày đó, ta chưa từng gặp lại Minh Châu nữa. Ta đã điều tra rồi, thì ra nàng chưa từng bắt nạt cô ta. Chính là cô ta luôn giở trò hãm hại nàng. A Tham, ta thật sự sai rồi.”

“Ta từng nghĩ mình chỉ lợi dụng nàng.

Nhưng sau khi nàng biến mất, ta thử đến gần người khác, mỗi lần định hôn họ, trong đầu ta lại hiện lên gương mặt nàng.

Đôi môi của họ không mềm mại như nàng, họ không có y thuật hay tài bắn cung như nàng…”

“Ta không thể chạm vào bất kỳ ai khác, ngoài nàng.”

“Là ta cố ý dâng nữ nhân cho phụ hoàng, bởi vì ta không muốn ông ta chạm vào nàng. Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó… ta liền muốn giết người.”