9
Trong phòng im phăng phắc như chết lặng.
Lâm Nguyệt Vãn như con gà bị bóp cổ, há miệng nhưng không phát ra được chút âm thanh nào.
Cố Hải Đào thì trưng ra vẻ mặt như thể vừa thấy quỷ hiện hình.
“Không thể nào!” Lâm Nguyệt Vãn phản ứng lại, hét lên, “Con bé đó là đồ phế vật nói còn không rõ ràng, sao có thể biết lập trình?! Mấy thứ đó đều là của Dao Dao…”
“Lâm Nguyệt Vãn, có phải cô nghĩ ai cũng ngu như cô không?”
Thẩm Yến Từ cắt ngang lời bà ta, tiện tay ném xấp tài liệu điều tra thẳng vào mặt bà ta.Đọc full tại page Vân hạ tương tư
Từng tờ giấy bay tán loạn, rơi đầy đất.
“Cái gọi là ‘thiên tài thiếu nữ’ mà cô nói lần đầu tiên xuất hiện, địa chỉ IP truy cập là từ tầng hầm nhà họ Cố. Mà thời điểm đó, con gái bảo bối của cô đang quay vlog ở công viên Disneyland.”
Thẩm Yến Từ khẽ cười khinh bỉ: “Hệ thống rách nát của tập đoàn Cố thị toàn lỗi, nếu không có người âm thầm vá lại từ phía sau, thì Cố Hải Đào bây giờ đã phá sản và ra đường ăn xin rồi.”
ông quay sang nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện tia tán thưởng:
“Dùng một cái máy tính bảng cũ nát mà còn có thể xâm nhập nội bộ hệ thống nhà họ Cố. Nhóc con, cháu đúng là có bản lĩnh.”
Tôi cúi đầu, ngón tay siết chặt lấy mép chăn.
Thì ra… ông ấy biết hết mọi chuyện.
Đạn mạc hoàn toàn nổ tung.
【Vãi thật? Vãi thật?! Plot twist à?!】
【Chị gái phế vật mới là trùm cuối? Em gái thiên tài là giả?!】
【Tôi đã nghi từ đầu rồi, làm gì có đứa trẻ năm tuổi nào biết được từng ấy thứ, hóa ra là ăn cắp của chị!】
【Nữ chính này ghê tởm thật, trộm giống của Thẩm Yến Từ, trộm cả tài năng của chị ruột để tô vàng lên mặt em gái, cuối cùng còn định moi tim chị?! Đây còn là người nữa sao?!】
【Hào quang nữ chính sụp đổ hoàn toàn, đây đúng là một con ma cà rồng đội lốt người!】
Lâm Nguyệt Vãn nhìn đống tài liệu rơi đầy đất, sắc mặt xám ngoét như tro tàn, cả người như thể vừa bị rút hết xương sống.
Niềm kiêu hãnh lớn nhất của bà ta — đứa con gái thiên tài — từ đầu đến cuối chỉ là một lời nói dối bị bọc đường.
“Kết quả xét nghiệm cha con đã có rồi.”
Bác sĩ bước vào với tờ báo cáo trên tay, phá tan bầu không khí yên lặng.
“Độ phù hợp 99,99%, xác nhận là quan hệ cha con về mặt sinh học.”
Thẩm Yến Từ nhận lấy bản báo cáo, liếc mắt nhìn qua, rồi tùy tiện ném lên bàn trà.
“Nghe rõ chưa?”
ông nhìn thẳng vào Lâm Nguyệt Vãn, giọng nói lạnh như tiếng phán quyết từ địa ngục:
“Cô ăn cắp giống của tôi, ngược đãi con gái tôi, còn muốn moi tim nó.”
“Lâm Nguyệt Vãn, món nợ này, chúng ta phải tính thật kỹ.”
ông vung tay.
Hai vệ sĩ lập tức bước lên, mặc kệ sự vùng vẫy và cầu xin của Lâm Nguyệt Vãn, kéo bà ta ra ngoài.Đọc full tại page Vân hạ tương tư
“Còn về phần ông…” Thẩm Yến Từ quay sang nhìn Cố Hải Đào, kẻ đang run như cầy sấy.
“Ngài Thẩm tha mạng! Ngài Thẩm tha mạng! Tôi dâng cả tập đoàn Cố thị cho ngài! Dâng hết! Xin ngài tha cho tôi một con đường sống!”
Cố Hải Đào điên cuồng dập đầu, trán đập vào tấm thảm nghe rõ từng tiếng “bốp bốp”.
Thẩm Yến Từ nhíu mày ghét bỏ: “Thứ rác rưởi của ông, tôi không thèm.”
“Nhưng rác rưởi thì nên vứt vào thùng rác!”
Cố Hải Đào ngã vật xuống đất, gào khóc tuyệt vọng.
Hắn biết, Cố Dao xong rồi, nhà họ Cố cũng xong rồi.
Còn tôi, được Thẩm Yến Từ bế lên.
Tôi hơi cứng người, chưa quen với vòng tay này.
“Đừng sợ.”
Giọng ông vang lên bên tai tôi, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng, lại khiến tôi thấy an toàn chưa từng có.
“Từ hôm nay trở đi, con là đại tiểu thư nhà họ Thẩm.”
“Ai dám động vào con một chút, tôi sẽ lấy mạng kẻ đó.”
Đạn mạc trên không đang điên cuồng cuộn trào, những lời chửi rủa và nhạo báng trước đó đã biến mất, thay vào đó toàn là nịnh nọt và tung hô.
【Đại tiểu thư uy vũ! Cầu mang chúng tôi bay cùng với!】
【Đây mới chính là nữ chủ trong truyện ngược đỉnh cao!】
Trước sức mạnh tuyệt đối, cái gọi là “tình tiết” hay “thiết lập” chẳng khác nào một tờ giấy lộn.
Tôi tựa vào lòng Thẩm Yến Từ, vụng về gọi một tiếng: “Ba.”
Trước khi tôi đủ sức mạnh để trưởng thành, ông sẽ là chỗ dựa duy nhất của tôi.
Còn chuyện báo thù thay tôi, tôi tin người cha luôn ghi hận trong lòng của mình sẽ làm rất tốt.
Về sau, tôi nghe từ miệng bảo mẫu kể lại.
Ca phẫu thuật thay tim không thành công.
Lâm Nguyệt Vãn không chết.
Bởi vì bệnh tim của Cố Dao vốn chỉ là bệnh vặt, làm một ca tiểu phẫu là được, căn bản không cần thay tim.
Lâm Nguyệt Vãn cố tình phóng đại mọi thứ, cố ép thay tim cho Cố Dao chỉ để giết tôi mà thôi.
Sau khi biết được sự thật, Thẩm Yến Từ tức đến bật cười, lập tức ra lệnh tăng cường tấn công Cố thị.
Chưa đầy một tuần, tập đoàn Cố thị chính thức tuyên bố phá sản, còn gánh thêm khoản nợ khổng lồ.
Lâm Nguyệt Vãn và Cố Hải Đào đã chẳng còn tâm trí đóng kịch làm bố mẹ, hai người chửi nhau, đổ lỗi, thậm chí còn đánh nhau. Sau cùng, lại như có thần giao cách cảm, cùng nhau gom tiền chuẩn bị trốn ra nước ngoài.
Kết quả đương nhiên là bị Thẩm Yến Từ — người đã sớm chờ sẵn — bắt ngay tại trận, giao thẳng cho cảnh sát.
Dù là phản diện, nhưng Thẩm Yến Từ luôn làm việc có nguyên tắc.
Ông khởi tố Lâm Nguyệt Vãn và Cố Hải Đào với các tội danh ngược đãi trẻ em và tổ chức buôn bán nội tạng người.
Lâm Nguyệt Vãn là chủ mưu, bị tuyên án hai mươi năm.
Cố Hải Đào là tòng phạm, lĩnh án mười năm.
Nhưng Thẩm Yến Từ sao có thể để hai người đó sống yên trong tù?
Ông sẽ khiến nhà tù trở thành địa ngục của Lâm Nguyệt Vãn và Cố Hải Đào — sống không bằng chết, chết lại không được chết.
Còn về phần Cố Dao.
Sau khi nhà họ Cố phá sản, bị cha mẹ ruồng bỏ không thương tiếc, cuối cùng cô ta bị đưa vào trại trẻ mồ côi.
Tương lai ra sao, đã không còn liên quan đến tôi nữa.
(Hoàn)

