Gương mặt của Lâm Tư Di và luật sư Trần xuất hiện trên màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn.

“Hắn đã nghi ngờ cô.”

Giọng luật sư Trần dứt khoát như đinh đóng cột.

“Câu ‘mùi máu ở Campuchia’ giống như một mũi kim, chọc thủng hình tượng hoàn hảo mà hắn tưởng tượng về cô.”

“Hiện giờ, chắc chắn hắn đang dùng toàn bộ sức lực của mình để điên cuồng điều tra cô.”

Lâm Tư Di tiếp lời:

“Tường lửa thông tin của chúng ta tuy vững chắc, nhưng không phải không có kẽ hở.”

“Nếu hắn sử dụng thủ đoạn phi chính thống, ví dụ như bắt cóc và tra tấn những người ‘nền tảng’ mà chúng ta cài cắm bên ngoài, sớm muộn gì cũng lần ra manh mối.”

“Chúng ta không thể bị động chờ hắn điều tra.”

Tôi gật đầu, ánh mắt lạnh băng.

“Tôi đồng ý.”

“Thay vì đợi hắn ra chiêu, chi bằng ép hắn ra tay.”

A Sơn bước vào.

“Chủ nhân, mọi thứ an toàn.”

“Từ tối nay, cấp độ an ninh nâng lên trạng thái thời chiến.”

“Rất tốt.”

Tôi nhìn về phía luật sư Trần trên màn hình.

“Giúp tôi sắp xếp.”

“Ngày mai, tôi muốn đến một nơi.”

“Một nơi đủ công khai, lại đủ hỗn loạn.”

“Một nơi thích hợp để rắn độc chui ra cắn người.”

Ngày hôm sau.

Phố Regent nhộn nhịp nhất Luân Đôn.

Tôi như một du khách thực thụ, thong thả dạo qua các cửa hiệu xa xỉ.

A Sơn đóng vai trợ lý đi theo, xách vài túi mua sắm, luôn cách tôi nửa bước chân.

Ba vệ sĩ còn lại như những bóng ma, hòa lẫn trong dòng người đông đúc.

Nắng rất đẹp.

Nhưng tôi biết, trong những góc tối không nhìn thấy, có vô số ánh mắt đang dõi theo tôi, như lũ kền kền chực chờ một xác chết sắp ngã xuống.

Chúng đến rồi.

Một chiếc xe tải màu đen bất ngờ mất lái, lao thẳng lên vỉa hè.

Tiếng hét thất thanh vang lên.

Đám đông lập tức hỗn loạn.

Chính sự hỗn loạn ấy là lớp ngụy trang hoàn hảo của chúng.

Gần như đồng thời.

Hai gã mặc đồng phục công nhân vệ sinh lao ra khỏi đám người.

Trên tay chúng không phải chổi quét.

Mà là những con dao quân dụng sáng loáng.

Mục tiêu của chúng là tôi.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Người bình thường căn bản không kịp phản ứng.

Nhưng tôi đã không còn là người bình thường nữa.

Ngay khoảnh khắc chiếc xe lao lên.

A Sơn đã như một bức tường thép chắn trước mặt tôi.

Anh thậm chí không rút súng.

Chỉ dùng thân hình vững như tháp sắt, đâm thẳng vào tên sát thủ đầu tiên.

Tên đó bị hất văng như bao tải rách, con dao văng khỏi tay.

Còn tôi, đối diện tên thứ hai.

Tôi không lùi bước.

Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.

Tôi nghiêng người tránh cú đâm chí mạng.

Đồng thời vung túi mua sắm trong tay nện thẳng vào mặt hắn.

Hộp nước hoa cứng bên trong đập trúng sống mũi hắn.

Hắn rên lên, mắt tối sầm.

Chính khoảnh khắc đó.

Tôi tiến lên áp sát.

Khuỷu tay như búa thép giáng mạnh vào cổ họng hắn.

“Rắc.”

Một tiếng gãy xương khô khốc vang lên.

Sự hung ác trên mặt hắn đông cứng lại.

Biến thành nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vô tận.

Hắn ôm cổ quỳ sụp xuống đất, như con cá rời khỏi nước, thoi thóp hít thở.

Toàn bộ quá trình chưa đến ba giây.

Đám đông xung quanh còn chưa hoàn hồn khỏi cú va chạm của chiếc xe, thì cuộc chiến đã kết thúc.

A Sơn kéo tôi lùi nhanh vào cửa hiệu bên đường.

Hai vệ sĩ còn lại xử lý gọn gàng tên bị hất văng.

Tay bắn tỉa ở xa đã khóa chặt tài xế chiếc xe tải.

Mọi thứ diễn ra trật tự như đã được lập trình.

Tiếng còi cảnh sát vọng lại từ xa.

Tôi biết, lần thử thăm dò đầu tiên của Tần gia đã kết thúc bằng thất bại thảm hại.

Người hắn phái đến, không một ai còn sống.

Hắn sẽ không thu được bất kỳ thông tin nào.

Nhưng hắn sẽ nhận được một thông điệp quan trọng hơn.

Rằng tôi, Lâm Tiêu, con cừu béo tốt trong mắt hắn, lại mọc ra một hàm răng đủ để xé nát cổ họng hắn.

Trong tòa lâu đài ngoại ô Luân Đôn.

Tần gia bóp nát chiếc tách trà trong tay.

Nước trà nóng hổi hòa cùng máu tươi nhỏ xuống từ kẽ ngón tay.

Hắn dường như không hề cảm thấy đau.

Trên mặt hắn không còn nụ cười hiền hòa giả tạo nữa.

Thay vào đó là vẻ dữ tợn và phẫn nộ như thú hoang.

“Đồ vô dụng!”

“Một lũ vô dụng!”

Hắn hất tung mọi thứ trên bàn xuống đất.

Sophie đứng bên cạnh run lẩy bẩy, không dám thở mạnh.

“Đến một người phụ nữ cũng không giải quyết nổi!”

“Cô ta không phải phụ nữ bình thường.”

Sophie nhỏ giọng biện minh.

“Người bên cạnh cô ta đều là đặc nhiệm cấp cao.”

“Còn bản thân cô ta… cô ta cũng giống như một con quái vật.”

Tần gia thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Dần dần hắn lấy lại bình tĩnh.

Ánh mắt trở nên âm u hơn bao giờ hết.

“Đặc nhiệm…”

“Quái vật…”

Hắn lẩm bẩm.

“Một hậu duệ quý tộc sa sút, làm sao có thân thủ và hệ thống an ninh như vậy?”

“Phía sau cô ta rốt cuộc là ai?”

Hắn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

“Đi điều tra!”

“Đào hết tổ tông mười tám đời của cô ta lên khỏi mộ cho ta!”

“Ta không tin!”

“Ta không tin một người có thể tự dưng xuất hiện mà không để lại bất cứ dấu vết nào!”

“Cô ta nhất định có sơ hở!”

“Nhất định có!”

17

Sự điên cuồng của Tần gia nằm trong dự liệu của tôi.

Hắn như một con thú hoang bị chọc giận, bắt đầu bất chấp hậu quả, huy động toàn bộ thế lực để xé toạc tấm lưới ngụy trang của tôi.

Đội ngũ của luật sư Trần phải gánh chịu áp lực chưa từng có.

Tất cả những “nhân vật nền” mà chúng tôi dựng nên cho thân phận “Lâm Tiêu” đều bị quấy rối và đe dọa ở các mức độ khác nhau.