“Chuyện gì?”

Tiểu Tuyết vội nói.

“Mẹ, Đại Dũng nói chúng con không có mẹ, nói mẹ không cần chúng con nữa, anh mới đánh nó.”

Tôi xoa trán mệt mỏi, nhìn Hoắc Trạch Dữ đang mím môi không nói.

“Chuyện của các người tự giải quyết.”

Tôi quay người định đi, bị Tiểu Tuyết kéo tay lại.

“Mẹ, mẹ thật sự không cần chúng con nữa sao?”

Tôi nhìn Tiểu Tuyết được nuôi dạy xinh đẹp cao ráo, tính cách kiêu căng.

Kiếp trước, nó từng đứng trên cao khuyên tôi ly hôn Hoắc Trạch Dữ, bảo tôi nhường chỗ cho Lạc Manh.

Nó từng nói rất nhiều lời như dao đâm tim tôi.

“Khâm Trăn Trăn, bà không xứng làm mẹ tôi.”

“Con cầu xin bà ly hôn với ba đi, mẹ Manh Manh và ba yêu nhau khổ lắm.”

“Rõ ràng ba và mẹ Manh Manh yêu nhau trước, dựa vào đâu bà chen ngang? Bà không biết xấu hổ, chúng tôi còn cần mặt mũi.”

Tôi lại nhìn Tiểu Khải, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú.

Sau này nó rất có tiền đồ.

Nhưng từ nhỏ đã không thừa nhận tôi là mẹ.

Vì nó không thích tôi, dân trong làng cũng chẳng tôn trọng tôi.

Tôi bị dư luận bên ngoài và bạo lực lạnh trong gia đình ép đến suy sụp, từng nhảy lầu.

Đáng tiếc không chết được.

Cuối cùng nó cưới con gái của Lạc Manh, bước vào lễ đường, một tấm thiệp mời cũng không gửi cho tôi.

Hoắc Trạch Dữ vội vàng trở về, nhìn tôi cầu xin.

Anh ta không sợ nghe những lời lạnh lẽo từ miệng tôi.

Anh ta sợ những lời đó sẽ làm tổn thương con mình.

Tôi rút từng ngón tay ra khỏi tay Tiểu Tuyết.

“Tôi không cần các người nữa, tôi không phải mẹ các người.”

Tiểu Khải đột ngột ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu nhìn tôi, Tiểu Tuyết thì òa khóc.

Còn Hoắc Trạch Dữ, tôi lười cho anh ta thêm một ánh nhìn.

Khi chiếc boomerang của số phận quay lại cắm vào tim mình, bọn họ mới biết đau.

Thân thể tôi đã hồi phục.

Tôi có thể rời đi rồi.

9

Tôi nướng một chảo bánh, định mang theo ăn dọc đường.

Mở hành lý ra, bên trong ngoài hai bộ quần áo thay, sổ tiết kiệm, chứng minh thư, thêm một túi bánh, thì chẳng còn gì nữa.

Hoắc Trạch Dữ đi mua thịt heo về.

Thấy tôi kéo khóa vali lại, anh ta miễn cưỡng cười.

“Trăn Trăn, hôm nay anh làm món thịt kho em thích nhé? Nhanh lắm.”

“Không cần.”

Hoắc Trạch Dữ bước lại gần, ánh nắng rơi lên người tôi như phủ một lớp ánh vàng.

Khóe môi anh ta run run, anh ta vuốt một sợi tóc bạc trên đầu tôi, cười hiền lành.

“Trăn Trăn, mấy năm nay em vất vả rồi, tóc cũng bạc cả.”

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào anh ta.

“Đúng vậy, làm vợ anh, làm mẹ Tiểu Tuyết Tiểu Khải, thật sự quá mệt.”

“Hoắc Trạch Dữ, chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta khẽ thở dài.

“Trăn Trăn, anh có thể ôm em thêm một lần không?”

Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh ta, cánh tay anh ta khẽ mở ra.

Tôi lùi một bước, bình tĩnh từ chối.

“Không cần, chia tay trong hòa bình đi.”

Tôi ngồi trên chuyến tàu xanh cũ kỹ chạy về Nam Thành, nhìn cuốn giấy chứng nhận ly hôn bìa đỏ trong tay.

Rồi ngẩng đầu nhìn phong cảnh vụt qua ngoài cửa sổ.

Chỉ cảm thấy lồng ngực từng nghẹt thở nay hô hấp cũng trở nên thông suốt.

Trong mắt người cùng làng, một người đàn bà chua ngoa như tôi, hay ghen như tôi.

Lại bằng lòng từ bỏ Hoắc Trạch Dữ – người trong mắt họ chắc chắn sẽ tiền đồ rộng mở – cùng hai đứa con ưu tú.

Chắc chắn là tôi điên rồi.

Không phải.

Mà là người từng bao lần trốn trong phòng, cắn răng không cho mình bật khóc.

Đã muốn lao về phía cuộc đời của chính mình, toàn tâm toàn ý sống vì bản thân.

10

Cửa bị gõ, thư ký Linda đẩy cửa văn phòng tôi.

“BOSS, ông Hoắc đang chờ cô ở phòng tiếp khách.”

Tôi ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính.

“Được.”

Mười năm đủ để thay đổi rất nhiều.

Từ một cô gái quê chân lấm tay bùn, tôi tự mình “chém giết” trong giới kinh doanh, mới leo lên được vị trí rực rỡ hôm nay.

Hoắc Khải thông minh xuất chúng, tự mình thi đỗ rời quê, sau khi tốt nghiệp đại học cùng bạn bè khởi nghiệp thành công, bắt đầu có tiếng tăm.

Khi chúng tôi ngồi đối diện nhau.

Tôi xem qua bản kế hoạch hợp tác của cậu ta.