“Anh chưa từng cảm thấy em là gánh nặng.”
Anh đột nhiên lên tiếng, từng chữ rõ ràng.
“Chưa từng.”
12
Tôi không hiểu sự cố chấp đột ngột của anh là vì điều gì.
Mọi chuyện rõ ràng đã trôi qua lâu như vậy.
Thế nên tôi không tiếp lời, chỉ nửa đùa nửa thật:
“Bản thân tôi cũng không phải không nuôi nổi. Khi ấy bố mẹ tôi cũng ủng hộ tôi sinh con. Không cần kết hôn mà vẫn có cháu bế, họ còn vui lắm.”
Thật ra sau khi sinh Miên Miên, tôi mới phát hiện nuôi một đứa trẻ rất mệt.
Cũng nhận ra cuộc sống khó khăn đến mức nào.
Nhưng tôi hiểu ra quá muộn.
Sau đó Chu Thời Úc nổi tiếng chỉ sau một đêm, công thành danh toại. Tôi nghĩ mình không nên quấy rầy cuộc sống của anh.
Bây giờ cũng vậy.
Nếu tôi có thể sống tốt một mình.
Nếu Chu Thời Úc đã có Hứa Phù.
Nếu mọi người đều đã có cuộc sống riêng, vậy thì đừng tiếp tục làm phiền nhau.
Hơn nữa, tôi chưa từng hối hận vì đã sinh Miên Miên. Tôi rất yêu con bé.
“Tóm lại, tôi không muốn lựa chọn cá nhân của mình làm ảnh hưởng đến cuộc sống của anh.”
Tôi nghiêm túc nói:
“Bất kể là trước đây hay hiện tại.”
Vai lưng Chu Thời Úc căng cứng.
Rất lâu sau, anh mới dần thả lỏng.
Tôi nghe thấy tiếng anh cười khổ, đầy buồn bã.
“Nhưng Khương Khả, cuộc sống của anh đã sớm trở thành một vũng nước tù rồi.”
“Từ sáu năm trước.”
Tôi không biết phải nói gì.
Xe vừa hay dừng trước cổng khu dân cư.
Im lặng một lúc, Chu Thời Úc lại khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Hôm nay em uống nhiều rồi, cứ nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện của con, em chọn thời gian đi, hôm khác chúng ta nói tiếp.”
Tôi gật đầu.
“Thời gian vẫn nên theo lịch của anh. Chẳng phải ngày mai anh phải bay đến Bắc Kinh sao?”
Chuyện này là do tôi nghe Giám đốc Lưu thuận miệng nhắc đến.
Nói đến đây, tôi lấy căn cước trong túi đưa cho anh.
“Đúng rồi, trả căn cước cho anh. Sau này đừng làm mất nữa.”
Tôi cố gắng thể hiện thật tự nhiên, không truy hỏi vì sao căn cước của anh lại vô duyên vô cớ xuất hiện trong túi tôi.
Có một số chuyện, nếu vạch trần ra chỉ khiến cả hai đều khó xử.
Chu Thời Úc nhận lấy căn cước.
Nhưng tay anh vẫn dừng giữa không trung, rất lâu không thu về.
“Thời gian do em chọn.”
Anh nói:
“Lịch trình có thể hoãn. Phí vi phạm hợp đồng cũng có thể trả.”
“Khương Khả, anh đã không còn là Chu Thời Úc của sáu năm trước nữa.”
13
Tôi không khỏi nhớ lại.
Chu Thời Úc của sáu năm trước là người thế nào?
Thật ra Chu Thời Úc của sáu năm trước không có gì không tốt.
Chỉ là anh vừa hay không phù hợp với Khương Khả của sáu năm trước.
Sau khi tốt nghiệp, nhờ quan hệ của bố, tôi tìm được một công việc nhàn hạ.
Làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, lương cao, ít việc, không có áp lực.
Chu Thời Úc cũng dần có chỗ đứng trong giới giải trí.
Tôi rất vui.
Ngây thơ cho rằng chúng tôi sẽ mãi tốt đẹp như vậy.
Nhưng đi cùng với danh tiếng là sự bận rộn không có hồi kết.
Chu Thời Úc ngày càng ít ở bên tôi.
Chúng tôi bắt đầu yêu xa trong thời gian dài.
Tin nhắn tôi gửi, anh thường rất lâu sau mới trả lời.
Khi thời tiết xấu, anh không còn kịp nhắc tôi chú ý an toàn.
Lúc tôi cảm sốt, anh chỉ có thể dặn dò tôi tự chăm sóc bản thân qua màn hình.
Cách ở bên nhau này hoàn toàn khác với trước đây.
Yêu nhau bốn năm, tôi đã quen với việc Chu Thời Úc chăm sóc mình trong từng chuyện nhỏ.
Ban đầu, tôi cũng cố gắng thấu hiểu.
Tôi nuốt hết mọi cảm xúc tiêu cực, vẫn cư xử giống như trước.
“Những bình luận ác ý đó em đã cãi lại hết rồi. Chu Thời Úc chính là diễn viên xuất sắc nhất!”
“Ngày mai là ngày kỷ niệm nhưng anh không cần chạy về đâu. Thật ra em cũng không muốn kỷ niệm đến thế.”
“Anh nhận được bánh sinh nhật em mua chưa? Bánh đó phải lấy ra sớm… À, anh quên nên bánh hỏng rồi sao? Không sao đâu.”
…

