Đúng vậy, tại sao? Có lẽ vì năm năm thanh xuân đó, hoặc có lẽ vì không nỡ nhìn bất kỳ ai rơi xuống vực thẳm, dù cho người đó là anh ta.

“Những báo cáo kiểm định đó có vấn đề.” Cuối cùng tôi nói, “Số liệu gốc cho thấy vật liệu đó là an toàn.”

Anh ta ngẩng phắt lên: “Sao em biết?”

“Tôi đã xem bản báo cáo đầy đủ.” Tôi chần chừ một chút, không tiết lộ nguồn gốc.

Ánh mắt Cố Thời Yến sáng lên: “Em có thể làm chứng không? Nếu có thể chứng minh nội dung đơn tố cáo là sai sự thật…”

“Tôi không thể.” Tôi cắt ngang lời anh ta, “Chúng ta đã ly hôn rồi, anh nhớ không? Tôi không muốn bị cuốn vào thế giới của anh nữa.”

Sắc mặt anh ta tức thì tối sầm lại: “Vậy tại sao em lại đến?”

“Tôi…” Tôi cứng họng, “Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, vật liệu đó an toàn, ít nhất sẽ không xảy ra tai nạn. Còn lại, tự anh nghĩ cách đi.”

Vừa định quay lưng bước đi, anh ta bỗng túm lấy cổ tay tôi: “Khoan đã!” Rồi lấy từ trong cặp ra một chiếc phong bì, “Cái này… vốn định đợi em thi xong mới đưa.”

Tôi mở phong bì, bên trong là một tấm séc và một chiếc chìa khóa.

Số tiền trên tấm séc lớn đến kinh người, người thụ hưởng là tôi; còn chìa khóa là của căn biệt thự chúng tôi từng sống.

“Ý gì đây?” Tôi cau mày.

“Tấm séc là thứ em xứng đáng nhận trong suốt 5 năm qua.” Anh ta không dám nhìn vào mắt tôi, “Chiếc chìa khóa… Căn nhà đó đã được sang tên cho em rồi. Anh biết em không muốn lấy, nhưng cứ coi như là chút đền bù của anh.”

Tôi nhìn chằm chằm tấm séc, chợt hiểu ra điều gì đó: “Anh tưởng tôi đến đây vì tiền?”

“Không! Anh chỉ…” Anh ta hoảng hốt thanh minh, “Anh sợ công ty thật sự sẽ phá sản, những tài sản này sẽ bị phong tỏa. Đưa cho em trước, ít nhất…”

“Tôi không cần tiền của anh.” Tôi nhét tấm séc và chìa khóa vào lại tay anh ta, “Giữ lại mà cứu công ty đi.”

“Tinh Miên…” Giọng anh ta nghẹn ngào, “Xin lỗi em… vì tất cả mọi thứ.”

Lời xin lỗi này đến quá muộn, nhưng lại vô cớ khiến hốc mắt tôi cay xè.

Tôi bước vội ra thang máy, không muốn anh ta nhìn thấy vẻ mặt của mình.

“Đợi đã!” Anh ta gọi lớn trước khi cửa thang máy khép lại, “Chung kết Giải Thước Vàng… anh có thể đến xem không?”

Cửa thang máy đóng chặt, che khuất vẻ mặt đầy khao khát của anh ta.

Bước ra khỏi tòa nhà Cố Thị, mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn xám xịt.

Tôi đi bộ dọc con phố một cách vô định, tâm trí ngổn ngang. Cuộc khủng hoảng của Cố Thời Yến đúng là có bàn tay của Chu Nghị Xuyên, nhưng thương trường vốn là vậy.

Tôi có nên xen vào không? Tôi có năng lực xen vào không?

Điện thoại lại vang lên, là Tô Mạt: “Tinh Miên! Cậu đang ở đâu? Xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Tớ biết, chuyện nhà họ Cố.”

“Không phải!” Giọng Tô Mạt mếu máo, “Chu Nghị Xuyên vừa bị cảnh sát đưa đi thẩm vấn! Bị nghi ngờ gian lận thương mại và phỉ báng! Cố Thời Yến phản công rồi!”

Tôi sững người tại chỗ. Nhanh vậy sao? Cố Thời Yến đào đâu ra bằng chứng?

“Còn tồi tệ hơn nữa,” Tô Mạt tiếp tục, “Nhà họ Chu thông báo cho Sâm Không Gian, tạm ngưng mọi hoạt động hợp tác, bao gồm cả tác phẩm dự thi của cậu, vì nghi ngờ sử dụng bí mật thương mại của họ!”

Thế giới của tôi như sụp đổ trong nháy mắt.

Chung kết Giải Thước Vàng sắp đến nơi, vậy mà tác phẩm lại bị phong tỏa? Đây không thể nào chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên…

Tôi lập tức gọi cho Cố Thời Yến, nhưng bị chuyển sang hộp thư thoại. Gọi cho Chu Nghị Xuyên, cũng không ai nghe máy.

Cuối cùng, tôi gọi cho Lâm Nhuệ.

“Tôi vừa định gọi cho cô.” Giọng cô ấy điềm tĩnh đến bất thường, “Dự án nhà họ Chu đã tạm dừng, tác phẩm dự thi của cô quả thực có khả năng dính đến vấn đề bản quyền sở hữu trí tuệ.”

“Không thể nào!” Tôi gần như hét lên, “Tất cả các thiết kế đều là bản gốc!”