Sau khi cô rời đi, cuộc sống của anh ta bỗng chốc trở nên luống cuống tay chân. Cô luôn lặng lẽ và tỉ mỉ lo toan mọi việc trong nhà, để mỗi ngày dù anh ta bận đến đâu, khi trở về vẫn luôn cảm thấy ấm áp, tươm tất.
Lục Vọng Châu như chợt hiểu ra rằng, quần áo không phải cứ giặt xong là tự phẳng phiu sạch sẽ, bàn ghế và gương kính vốn dĩ không hạt bụi chỉ cần 3 ngày không lau chùi sẽ bám một lớp bụi dày mà anh ta vốn không thể chấp nhận nổi. Cho dù những thiết bị như robot hút bụi hay máy giặt sấy đã được thiết kế tối ưu nhất, thì vẫn cần phải vệ sinh lồng giặt và giẻ lau định kỳ.
Anh ta dùng hết sức để giả vờ như mình không hề bị ảnh hưởng chút nào, nhưng vẫn rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau.
Đồng nghiệp trong bệnh viện đều biết Lục Vọng Châu mắc bệnh sạch sẽ, thế mà đây đã là lần thứ ba họ thấy cổ áo sơ mi của anh ta có vết bẩn, vạt áo còn sót lại vệt dầu mỡ chưa giặt sạch.
Cuối cùng, trong lúc tán gẫu, có người không nhịn được sự tò mò, thăm dò hỏi anh ta một câu:
“Vọng Châu, dạo này cậu không khỏe à?”
Lục Vọng Châu cứng đờ người, khẽ mím môi cười: “Không có, sao cậu lại nói thế.”
Đồng nghiệp chỉ vào áo anh ta: “Chẳng phải cậu mắc bệnh sạch sẽ sao, trước kia mọi người đều bảo cậu sinh ra là để làm bác sĩ, áo sơ mi lúc nào cũng trắng sạch y như áo blouse. Bọn này còn trêu đùa bảo thuốc sát trùng ở nhà cậu chắc còn nhiều hơn trong viện, dạo này sao thế?”
Lục Vọng Châu cúi đầu nhìn tay áo sơ mi và vạt áo, rũ mắt xuống, những ngón tay thon dài khẽ siết lại.
Một đồng nghiệp khác đứng cạnh thấy sắc mặt Lục Vọng Châu có vẻ không ổn, vội huých cùi chỏ vào người vừa hỏi, cười hòa giải:
“Mấy vết bẩn thế này khó giặt sạch lắm, phải dùng dung dịch chuyên dụng vò kỹ trước rồi mới cho vào máy giặt. Bác sĩ Lục chắc là bận quá không có thời gian lo mấy chuyện này, hiểu mà hiểu mà, dạo này khoa mình bận thật sự.”
Vẻ mặt Lục Vọng Châu dửng dưng, chỉ nhìn chằm chằm vào vết dầu mỡ chướng mắt kia. Hóa ra giặt quần áo lại tốn nhiều công sức đến thế. Anh ta chưa bao giờ bận tâm. Quan Tuyết Nguyệt công việc cũng rất bận rộn, nhưng cô luôn lo liệu được mọi chuyện, cũng chưa từng tranh công.
Lục Vọng Châu bỗng lại thấy bực dọc.
Tại sao cô không bao giờ nói ra? Nếu cô nói ra, anh ta sẽ không cảm thấy cô là một sự tồn tại có cũng được mà không có cũng chẳng sao, cũng sẽ không đến nỗi chưa từng thực sự nhận ra tình cảm giữa hai người.
“Tôi ra ngoài một lát.” Không khí trong phòng khiến anh ta nghẹt thở, Lục Vọng Châu cởi áo blouse, quay người đi thẳng ra ngoài.
Anh ta không biết rằng, sau khi anh ta đi, bầu không khí trong phòng có chút thay đổi. Người đồng nghiệp vừa đứng ra hòa giải chậc lưỡi một cái, cười đầy ẩn ý:
“Cậu úng não à, tự dưng hỏi Lục Vọng Châu chuyện đó làm gì, không nghe vụ dạo này sao?”
Người kia ngớ người: “Hả, chuyện gì?”
“Cậu ta không phải không biết quần áo giặt không sạch, mà là không biết giặt thế nào cho sạch. Vì trước giờ mấy việc đó toàn là vị hôn thê của cậu ta làm, giờ vị hôn thê bỏ cậu ta rồi, cậu còn hỏi mấy câu nhạy cảm thế.”
“Trước ngày cưới một ngày, Lục Vọng Châu rút hết thiệp mời, lại không nói lý do, còn có thể là sao nữa? Hơn nữa tôi kể cho cậu nghe một chuyện thị phi này, giáo sư hướng dẫn của cậu ta năm nay mới nhận một nữ nghiên cứu sinh tên Tống Thanh Uyên, Lục Vọng Châu lừa người ta đấy.”
Người đồng nghiệp trợn tròn mắt: “Tôi biết, hai người đó không phải là sư huynh muội sao? Chắc không phải chữ ‘lừa’ như tôi đang nghĩ đâu nhỉ.”
“Chứ gì nữa, cậu ta vốn dĩ đâu có nói cho Tống Thanh Uyên biết mình đã có vị hôn thê, đều là người trưởng thành cả rồi, cậu bảo cậu ta có ý gì? Tống Thanh Uyên còn nhỏ tuổi, cậu ta cũng nhỏ tuổi chắc? Giờ thì hay rồi, người ta là con gái ruột của giáo sư Tống, nghe nói

