Cuối cùng Lục Vọng Châu vẫn nuốt lại những lời định nói, đứng yên một chốc, dường như đang giằng co với Tống Thanh Uyên, lại dường như đang thất thần.
Cuối cùng, anh ta im lặng rời khỏi phòng thí nghiệm.
***
Sau khi anh ta đi, Tống Thanh Uyên chạy tới thùng rác nôn thốc nôn tháo. Vừa nôn cô vừa khóc, không biết là vì bị sặc mà ứa nước mắt sinh lý, hay vì những cảm xúc đan xen đau khổ.
“Quá buồn nôn… Sư tỷ, em thực sự thấy quá buồn nôn.”
Trí nhớ con người chỉ mang tính khoảnh khắc, nếu chỉ nhớ lại, có lẽ cũng không đến mức khó chịu nhường vậy. Nhưng khi những cử chỉ thân mật ấy một lần nữa xuất hiện chân thực trước mắt, Tống Thanh Uyên bỗng thấy không thể nào chấp nhận nổi.
Cô không hiểu rốt cuộc Lục Vọng Châu đang nghĩ gì, cũng không hiểu tại sao anh ta có thể giả ngây giả dại, coi cô như kẻ ngốc mà đối xử, mà lừa gạt.
Cô đã từng gặp Quan Tuyết Nguyệt, vị hôn thê luôn bị giấu nhẹm đi trong lời nói dối của Lục Vọng Châu.
Dù hôm đó cảm xúc của Quan Tuyết Nguyệt đã bên bờ sụp đổ, nhưng cô vẫn nhận ra Quan Tuyết Nguyệt là người thế nào. Dịu dàng, đoan trang, xinh đẹp… là một người vô cùng tốt. Quan Tuyết Nguyệt dù có giận dữ, cũng chỉ hất văng bát canh kia, lại còn là bát canh nấu để bồi bổ cho người mẹ sắp phẫu thuật của cô ấy.
Đó là bởi Lục Vọng Châu nhẫn tâm để mẹ ruột đói bụng, lén lút bưng bát canh đó cho cô uống.
Đặt mình vào vị trí đó, nếu Tống Thanh Uyên là Quan Tuyết Nguyệt, chắc cô đã gào thét cào nát mặt cái kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân của mình, rồi đồng quy vu tận với Lục Vọng Châu luôn rồi.
Mãi một lúc sau Tống Thanh Uyên mới ngừng nôn, nhưng người cô vẫn không ngừng run rẩy. Cô bấu chặt những ngón tay mảnh khảnh vào tay sư tỷ, viền mắt đỏ hoe:
“Sư tỷ, dựa vào đâu mà em và chị Tuyết Nguyệt đều bị tổn thương vì Lục Vọng Châu, còn anh ta lại chẳng phải trả giá gì?”
Đại sư tỷ trầm ngâm một lát, nhớ đến lời căn dặn riêng của giáo sư.
“Có cách.”
Tống Thanh Uyên lập tức ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào sư tỷ. Bị ánh mắt rơm rớm nước đó nhìn, đại sư tỷ có chút chột dạ như đang lừa trẻ con, khẽ quay mặt đi:
“Đối với một kẻ coi trọng danh dự thể diện như Lục Vọng Châu, chỉ cần phá hủy thứ cậu ta coi trọng nhất là được. Nhưng Thanh Uyên, em phải biết mình sẽ phải đánh đổi điều gì. Một khi chuyện này lộ ra, danh tiếng của em có lẽ cũng sẽ không êm tai cho lắm…”
“Em không quan tâm!” Tống Thanh Uyên lớn tiếng. “Kẻ làm sai thì phải bị trừng phạt, đây là hình phạt của em, cũng là của anh ta!”
Đại sư tỷ nhìn sâu vào mắt cô, cuối cùng cũng thở dài.
Đó chính là kết quả mà giáo sư mong muốn. Ngay khi vừa biết chuyện giữa Tống Thanh Uyên và Lục Vọng Châu, thầy đã liên lạc riêng với cô. Thầy hy vọng cô có thể ở bên cạnh khuyên nhủ, để Thanh Uyên tự chịu trách nhiệm với những hậu quả do mình gây ra.
Dù sao đi nữa, dù Thanh Uyên không hay biết, nhưng việc cô vô tình xen vào mối quan hệ của người khác là sự thật không thể chối cãi. Huống hồ bây giờ cô bị Lục Vọng Châu lừa, ít nhất cũng chưa có tổn thất thực tế nào, mọi thứ vẫn còn có thể vãn hồi. Chỉ cần cô có thể trưởng thành nhanh chóng, không còn mù quáng nhìn lầm người nữa, thì bài học lần này cũng không uổng phí.
“Được. Hòm thư góp ý của bệnh viện ở ngay trước cửa phòng viện trưởng, mạng nội bộ chị cũng sẽ cho em một tài khoản, em đăng bài lên đó, nội bộ đều có thể đọc được.”
Đại sư tỷ đầy ẩn ý nhìn Tống Thanh Uyên: “Thanh Uyên, em thật sự nghĩ kỹ chưa?”
Tống Thanh Uyên đã gục xuống bàn bắt đầu cắm cúi viết. Cô vẫy tay với đại sư tỷ, giọng điệu bình tĩnh chưa từng thấy:
“Em biết mình có thể phải đối mặt với chuyện gì. Nhưng sư tỷ, em cũng biết mình đang làm gì.”
***

