Cơ thể tôi bắt đầu mất kiểm soát. Các ngón tay phải khẽ co lại, làm ra một động tác siết cò.

Chỉ cần tôi nâng tay lên, tôi có thể bắn nát cổ họng ông ta một cách chính xác.

“Chu đội! Đừng ép cậu ấy nữa!” Tiểu Tô ở cửa lớn tiếng hét, “Cậu ấy không ổn! Anh nhìn sắc mặt cậu ấy kìa!”

Toàn thân tôi run lên bần bật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như nước. Trong bụng cuộn lên một trận ghê gớm.

“Oẹ——”

Tôi mạnh mẽ đẩy Chu Chính Minh ra, nằm sấp trên mặt đất, nôn dữ dội.

Nước chua hòa với dịch vị nôn ra đầy đất.

Thế giới đỏ rực lập tức tắt ngấm. Tôi lại chìm vào bóng tối.

Tôi nằm sấp trên mặt đất, thở hổn hển, đến sức bò dậy cũng không còn.

Chu Chính Minh đứng bên cạnh, nhìn bãi nôn dưới đất, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Vừa rồi ông ta đứng gần tôi như vậy, nhất định đã cảm nhận được.

Cảm nhận được thứ sát ý thuần túy bùng nổ trong người tôi chỉ trong khoảnh khắc ấy.

“Chu đội……” Tiểu Tô chạy tới, đưa khăn giấy cho tôi, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc, “Anh ấy thật sự không chịu nổi nữa rồi. Anh ấy sẽ chết mất.”

Chu Chính Minh hít sâu một hơi, không đáp lại lời Tiểu Tô.

Đúng lúc này, điện thoại của Chu Chính Minh vang lên.

Ông ta nghe máy, nghe vài giây, sắc mặt bỗng biến đổi.

“Gửi địa chỉ cho tôi. Tôi lập tức dẫn người qua đó.”

Chu Chính Minh cúp máy, nhìn tôi thật sâu một cái.

“Lâm Mặc, tốt nhất cậu nên cầu trời mình thật sự chỉ là một thằng mù chẳng biết gì. Nếu không, có trời mới cứu được cậu.”v

Nói xong, ông ta quay người bước nhanh ra khỏi phòng tạm giam.

Cánh cửa sắt lại một lần nữa đóng sập.

Tôi tựa vào vách tường lạnh ngắt, cả người như bị rút cạn sức lực.

Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.

Tôi không phải là người mù.

Mắt tôi tuy đã hỏng, nhưng não tôi lại cưỡng ép dùng âm thanh để tái dựng thế giới này.

Chỉ cần có âm thanh, tôi có thể “thấy” tất cả. Hơn nữa còn chính xác hơn, đáng sợ hơn cả dùng mắt nhìn.

Thế nhưng, loại năng lực này không phải bẩm sinh.

Rốt cuộc là ai đã biến tôi thành con quái vật này?

……

Một tiếng sau. Ngoại ô thành phố, một khu công nghiệp bỏ hoang.

Nơi này đã sớm không còn ai quản nữa, khắp nơi đều là cỏ dại cao nửa người và những nhà xưởng tôn sắt rỉ sét. Mưa đã tạnh, nhưng trong không khí vẫn ngập đầy mùi mốc ẩm.

Chu Chính Minh dẫn theo mấy chiếc xe cảnh sát, dừng trước một tòa nhà nhỏ màu xám không mấy nổi bật.

“Chu đội, chính là chỗ này.” Một cảnh sát cầm máy tính bảng chạy tới, “Bọn tôi đã tra sổ sách ngân hàng của bác sĩ điều trị chính mất tích năm năm trước. Trước khi mất tích, tháng nào anh ta cũng chuyển một khoản tiền vào tài khoản của một công ty vỏ bọc. Bất động sản mang tên công ty vỏ bọc đó, chính là tòa nhà này.”

Chu Chính Minh rút súng ra, mở chốt an toàn.

“Vào lục soát. Cẩn thận một chút.”

Vài cảnh sát đặc nhiệm đá tung cánh cửa lớn, xông vào trong.

Bên trong tòa nhà trống rỗng, khắp nơi đều là bụi bặm và mạng nhện. Có vẻ đã bị bỏ hoang rất nhiều năm rồi.

Chu Chính Minh đi theo cầu thang, men xuống tận tầng hầm.

Cửa tầng hầm là một cánh cửa sắt chống nổ dày nặng. Khóa cửa đã sớm bị người ta phá hỏng bằng bạo lực.

Đẩy cánh cửa sắt ra, bên trong là một phòng thí nghiệm khổng lồ.

Dù toàn bộ thiết bị đều đã bị dọn sạch, nhưng trên mặt đất vẫn còn sót lại vài ống nghiệm thủy tinh vỡ, trên tường dán đầy mút cách âm dày đặc.

“Chu đội, có phát hiện!”

Một cảnh sát tìm thấy một đống mảnh giấy cháy dở trong một cái thùng sắt ở góc phòng.

Hiển nhiên, năm đó những người ở đây rút đi rất vội vàng, tài liệu không kịp đốt sạch.

Chu Chính Minh đeo găng tay, cẩn thận ghép những mảnh giấy vụn không còn nguyên vẹn lại với nhau.

Chữ viết trên mảnh giấy có phần mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn rõ nội dung bên trên.

Mảnh giấy đầu tiên viết:

【Dự án tuyệt mật: Thử nghiệm tước đoạt cảm giác và chiếu xạ bù trừ】