Trong buổi tiệc giữa năm của công ty, bạn thân tôi đã mời được bà nội nổi tiếng có tài xem quẻ của cô ấy ra mặt.

Bà nội hiền từ nhìn tôi và Dung Thâm, đồng ý xem cho chúng tôi một quẻ.

Bầu không khí tại hiện trường lập tức sôi nổi, mọi người đồng loạt hò hét:

“Xem ngày cưới đi! Xem ngày cưới đi!”

Tim tôi cũng đập như trống, mỉm cười nhìn người đàn ông bên cạnh.

Nhưng Dung Thâm lại quay người, dẫn nữ trợ lý đến trước mặt bà nội.

Giọng anh dịu dàng mà chắc chắn:

“Vậy phiền bà xem giúp cô ấy, bao giờ sức khỏe của mẹ cô ấy mới hoàn toàn bình phục.”

Cả hội trường sững sờ.

Hai má nữ trợ lý lập tức đỏ bừng.

Cô ta ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn đầy bất ngờ và cảm động.

Bạn thân ghé sát tai tôi, tức đến nghiến răng:

“Dung Thâm lên cơn gì vậy?”

“Bà nội tớ mười năm chỉ xem một quẻ, hôm nay vốn đặc biệt đến vì hai người.”

Tôi cố nén cảm giác chua xót trong mắt, mỉm cười vỗ nhẹ lên tay cô ấy.

Tôi tháo đồng tiền cổ bằng đồng đã đeo trên cổ suốt mười năm, quỳ xuống trước mặt bà nội.

“Bà nội, bà từng đồng ý với cháu, đồng tiền này có thể đổi lấy một quẻ.”

“Cháu muốn xem ngày cưới.”

Rõ ràng Dung Thâm sững người một chút, sau đó lập tức bước nhanh tới, cúi xuống đỡ tôi đứng dậy.

Trên mặt anh vẫn là nụ cười ôn hòa không chút sơ hở, chỉ có giọng nói hơi mang ý trách móc:

“Sam Sam, em đang làm gì vậy?”

“Hôm nay là tiệc thường niên của công ty, bà nội đến giúp cắt băng lấy may. Sao em lại công khai hỏi chuyện riêng trước mặt mọi người?”

Tôi nhìn qua vai anh, hướng mắt về phía nữ trợ lý Triệu Tĩnh vẫn luôn cúi đầu trốn sau lưng anh.

Tôi khẽ cong môi.

“Vậy sức khỏe của mẹ trợ lý Triệu không phải chuyện riêng sao?”

Dung Thâm lắc đầu, vẻ mặt thản nhiên đến mức đáng kinh ngạc.

“Đương nhiên không phải.”

“Tiểu Triệu sắp được điều sang Úc, cùng anh chuẩn bị thành lập chi nhánh ở nước ngoài.”

“Dự án này vô cùng quan trọng với công ty. Mẹ cô ấy sức khỏe không tốt, cô ấy sẽ không thể toàn tâm toàn ý làm việc. Nếu vì vậy mà xảy ra sai sót, công ty sẽ chịu tổn thất rất lớn.”

Hay cho một câu vì công ty.

Hay cho một vẻ thản nhiên chính trực.

Trong lúc nhất thời, tôi lại chẳng biết nói gì.

Dường như anh không nhận ra sự khác thường của tôi, nhẹ nhàng nắm tay tôi, mỉm cười dịu giọng:

“Hơn nữa, bà nội đã nói từ trước là chỉ xem một quẻ.”

“Em cứ nhất quyết bắt bà nội phá lệ xem thêm một quẻ, chẳng phải đang làm khó bà sao? Ngoan nào, đừng làm loạn.”

“Dung Thâm, anh…” Long Tình tức đến mức sắp nổi giận.

“Không sao.”

Bà nội vẫn luôn im lặng bỗng giơ tay, ngăn bạn thân tôi lại.

Ánh mắt bà sắc bén như đuốc, khóe môi mang theo nụ cười đầy ẩn ý.

“Không làm khó.”

“Quẻ này, bà xem cho Sam Sam.”

Dung Thâm hơi nhíu mày, rõ ràng có chút bất ngờ, quay sang nhìn bà nội:

“Bà nội, như vậy không đúng quy củ…”

“Dung Thâm.” Bà nội ngắt lời anh, giọng điềm đạm nhưng mang theo uy nghiêm.

“Xem quẻ có ba điều không xem: sinh lão bệnh tử không xem, nhân quả cưỡng cầu không xem, người không thành tâm không tin tưởng không xem.”

Bà chỉ về phía Triệu Tĩnh, thản nhiên nói:

“Cơ thể không khỏe thì đi hỏi bác sĩ. Cầu thần xem bói chỉ là người tầm thường tự chuốc phiền não.”

Mặt Triệu Tĩnh càng đỏ bừng.

Cô ta vội ngước mắt nhìn Dung Thâm, ngón tay túm lấy vạt áo vest phía sau anh, khẽ kéo.

“Sếp.” Giọng cô ta nhỏ nhẹ mềm mại.

“Không sao đâu, chỉ cần anh có lòng như vậy là em đã rất cảm động rồi. Em xuống trước nhé.”

Dung Thâm nhìn theo bóng lưng cô ta, đáy mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp khó nhận ra.

Lúc này bạn thân tôi mới thở phào, hung hăng trừng Dung Thâm một cái.

Bà nội nắm lấy tay tôi, đeo lại đồng tiền cổ vẫn còn hơi ấm lên cổ tôi.

“Con bé này, đồng tiền ấy được bà đeo cho cháu từ khi cháu vừa chào đời. Bà nói nó có thể chắn một tai họa, đổi lấy một nguyện vọng.”

“Cháu cứ giữ lấy, đợi đến khi thật sự gặp cửa ải không thể vượt qua thì hãy tháo xuống tìm bà.”

Bà ngẩng đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

“Nhưng cháu phải suy nghĩ cho kỹ. Một khi quẻ tượng chuyển động, thiên mệnh sẽ thành.”

“Chỉ cần bà xem ngày cưới cho cháu, cháu bắt buộc phải kết hôn vào ngày đó.”

“Cháu chắc chắn muốn xem sao?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên người tôi.

Dung Thâm lại kéo tôi lại.

Trong giọng nói hiếm khi xuất hiện một tia hoảng loạn.

“Sam Sam, đừng làm loạn nữa, mau xuống dưới với anh.”

Tôi hất tay anh ra, nghiêm túc nói:

“Cháu chắc chắn.”

Bà nội nhìn tôi thật sâu.

Bà bỏ đồng tiền vào trong mai rùa, chắp hai tay, miệng lẩm nhẩm niệm chú.

“Trời tròn đất vuông, luật lệnh chín chương. Đồng tiền hỏi đường, cát hung tự hiện.”

Những đồng tiền rơi xuống bàn gỗ đỏ, phát ra âm thanh trong trẻo.

Bà nội nhìn quẻ tượng, hơi nhướng mày, sau đó giãn ra.

“Quẻ Càn vi Thiên, biến thành Thiên Phong Cấu.”

“Con bé, nghe cho kỹ.”

“Tháng sau, ngày mười sáu âm lịch, là ngày Thiên Đức hợp, sao Hồng Loan chuyển động, vô cùng tốt lành cho việc cưới hỏi.”

“Kết hôn vào ngày này, mọi khúc mắc trong quá khứ sẽ được xóa bỏ. Quãng đời còn lại vợ chồng hòa hợp, trăm điều không kiêng kỵ.”

Âm nhạc trong sảnh tiệc lại vang lên.

Dung Thâm dắt tôi trở về chỗ ngồi.

“Ngày mười sáu âm lịch… còn mười tám ngày.”

“Sam Sam, xem ra bà nội thật sự rất sốt ruột muốn gả em đi.”

Anh nghiêng đầu.

“Nhưng em cũng biết đấy, việc chuẩn bị chi nhánh đang ở giai đoạn quan trọng, căn bản không có thời gian tổ chức hôn lễ.”

“Em cũng không muốn gả cho anh một cách qua loa, đúng không?”

Tôi nói:

“Nhưng bà nội đã nói…”

“Bà nội nói gì em cũng tin sao?”

Anh khẽ cười, ngắt lời tôi.

“Xem quẻ chỉ là để lấy may thôi. Sam Sam, chúng ta đều là người từng được học hành tử tế.”

Tôi nhíu mày, có chút khó tin nhìn anh.

Mặc dù bà là bà nội của bạn thân tôi, nhưng đối với tôi cũng chẳng khác gì bà nội ruột, là trưởng bối đã nhìn tôi và Long Tình lớn lên.

Ngay từ lần đầu gặp mặt, Dung Thâm đã tỏ ra vô cùng kính trọng bà.

Không ngờ suy nghĩ thật sự của anh lại như vậy.

Sau khi tiệc thường niên kết thúc, Dung Thâm đi lấy xe.

Bà nội kéo tôi lại, ghé tai dặn dò vài câu.

Tôi gật đầu nói:

“Bà nội yên tâm, cháu biết mình đang làm gì.”

Lúc này bà mới vui vẻ vỗ nhẹ lên người tôi, quay người lên xe của Long Tình.

Trước khi rời đi, Long Tình hạ cửa kính, thò đầu ra gọi tôi:

“Sam Sam! Ngày mai gọi cho tớ, tớ đi chọn váy cưới với cậu!”

Tôi mỉm cười vẫy tay:

“Được!”

Khi trở về nhà đã là nửa đêm.

Vừa vào cửa, Dung Thâm đã đi thẳng vào phòng tắm.

“Sam Sam, hôm nay mệt quá, anh đi tắm trước.”

Cùng lúc đó, màn hình điện thoại anh tiện tay ném trên bàn trà bỗng sáng lên.

Màn hình vẫn chưa khóa, trên WeChat bật ra một tin nhắn mới.

Tên tài khoản của người gửi là “Triệu Tiểu Mỹ”, phía trước biệt danh còn có một trái tim màu vàng.

Tim tôi bỗng hẫng mất một nhịp.

Bao nhiêu năm qua, tất cả mọi người trong danh bạ của anh, bao gồm cả tôi, đều được lưu một cách lạnh lùng theo kiểu “phòng ban cộng tên”.

Chưa từng có bất kỳ ký hiệu đặc biệt nào.

Như bị ma xui quỷ khiến, tôi nhấn mở khung trò chuyện.

Tin nhắn mới gửi đến là một bức ảnh.