Nhưng rất nhanh, Dung Thâm lại nghĩ thông.
Anh nhìn lịch.
Hôm qua vừa đúng là ngày mười sáu âm lịch.
Có lẽ vì không kết hôn đúng ngày mà bà nội Long Tình đã xem, cộng thêm Long Tình ở bên cạnh thêm dầu vào lửa, nên Lâm Sam mới lại giận dỗi.
Dù sao ngày đó cũng đã qua, bây giờ quay về kết hôn cũng không còn khả năng.
Anh quyết định tiếp tục mặc kệ cô thêm một thời gian.
Phụ nữ mà, dỗ quá nhiều sẽ không biết trời cao đất dày.
Thế nhưng, sự chắc chắn ấy hoàn toàn vỡ nát vào ngày thứ mười tám sau khi đặt chân đến Úc.
Dự án cốt lõi vốn tưởng như chắc chắn thành công bỗng gặp thất bại thảm hại.
Một chính sách bảo vệ môi trường của Úc đột ngột bị siết chặt.
Đối tác lấy lý do “rủi ro tuân thủ” để đơn phương hủy bỏ toàn bộ thỏa thuận miệng.
Dung Thâm ngồi trong phòng họp, nhìn gương mặt không cảm xúc của đại diện đối tác Úc phía đối diện, lần đầu tiên cảm nhận được sự mất kiểm soát.
Triệu Tĩnh không những không giúp được gì, mà còn liên tục gây thêm rắc rối.
“A Thâm, anh đừng vội, em đã nhờ bạn tặng quà cho phó cục trưởng cơ quan xét duyệt rồi. Chuyện này chắc chắn vẫn còn đường xoay chuyển…”
“Ai cho phép em tự ý đi tặng quà?!”
Dung Thâm vừa kinh ngạc vừa giận dữ nhìn cô ta, đầu óc thậm chí ngừng hoạt động trong chốc lát.
Triệu Tĩnh sợ đến run người, nước mắt lập tức trào ra.
Cô ta tủi thân cắn môi:
“Em… em chỉ muốn giúp anh giải quyết khó khăn…”
“Giải quyết khó khăn? Em đang muốn tống anh vào tù thì có!”
Dung Thâm hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.
Anh đột ngột đứng lên, bước nhanh ra khỏi phòng, lấy điện thoại gọi cho Lâm Sam.
Lâm Sam học luật, bộ phận pháp chế của công ty vẫn luôn do cô phụ trách.
Vấn đề tuân thủ hóc búa như vậy, cô nhất định có cách.
Nhưng trong ống nghe vẫn vang lên giọng nữ máy móc không chút cảm xúc:
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”
Anh lại gọi đến điện thoại bàn trong văn phòng cô, vẫn không có người nghe.
Dung Thâm siết chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Một cảm giác hoảng loạn chưa từng có, giống như dây leo quấn chặt lấy trái tim anh.
Anh nghiến răng, gọi cho tâm phúc trong nước.
“Đi điều tra xem Lâm Sam rốt cuộc đang ở đâu.”
“Sau khi tìm được, bảo cô ấy lập tức gọi lại cho tôi!”
Đầu bên kia, giọng tâm phúc run rẩy, mang theo sự chần chừ rõ ràng:
“Tổng… tổng giám đốc Dung… chuyện này không cần điều tra… tôi biết.”
“Cô ấy ở đâu?”
“Chị dâu… đang nghỉ phép kết hôn.”
Đồng tử Dung Thâm lập tức co lại.
“Cậu nói gì? Nghỉ kết hôn?”
Giọng Dung Thâm đột ngột cao lên.
“Chúng tôi căn bản chưa kết hôn, cô ấy nghỉ kết hôn cái gì?”
Đầu bên kia sợ đến run lên, lắp bắp nói ra sự thật:
“Tổng giám đốc Dung… chị dâu… chị ấy kết hôn rồi. Chú rể là… là anh trai của Long Tình, Long Triệt.”
“Ầm…”
Giống như một tiếng sét nổ tung bên tai, đầu óc Dung Thâm lập tức trống rỗng.
“Khi nào?”
“Ngày hôm kia, ngày mười sáu âm lịch.”
Ngày mười sáu âm lịch.
Ngày đại cát cho việc cưới hỏi mà bà nội Long Tình đã tính ra.
Ngón tay Dung Thâm không kiểm soát được mà run lên.
Gần như dựa vào bản năng, anh cúp máy, ngón tay điên cuồng trượt trên màn hình.
Anh mở trang cá nhân của Long Tình.
Bài đăng mới nhất là một bức ảnh từ ngày hôm kia.
Trong ảnh là lễ cưới lãng mạn bên bờ biển, rèm voan trắng đan xen cùng hoa tươi.
Dòng chữ chỉ có một câu ngắn gọn:
【Chúc mừng anh trai tôi, vui vẻ rước được chị dâu.】
Ánh mắt anh chết cứng trên bức ảnh ấy.
Anh nhớ ra rồi.
Hôm đó anh đã lướt thấy bài đăng này.
Anh thậm chí còn nhớ lúc ấy tâm trạng mình không tệ, tiện tay nhấn thích, còn bình luận một câu “chúc mừng”.
Sau đó lại thuận tay gửi cho Long Tình một bao lì xì hai nghìn tệ, nhờ cô chuyển giúp quà cưới.
Long Tình chỉ trả lời một chữ:
“Cảm ơn.”

