Sắc mặt Thẩm Tu Viễn lại sầm xuống.

Chương 20

Cuộc họp gia tộc kết thúc, Thẩm Tu Viễn chặn tôi lại.

“Tô Vãn, cô thông minh lắm.”

“Bốn năm, không dài cũng không ngắn. Nhưng cô thực sự nghĩ bốn năm sau cô có thể quản lý được Thẩm thị sao?”

“Toán của cô có giỏi đến mấy, thì thương trường cũng không phải là giải đề.”

Tôi bước tới trước.

“Anh vội gì chứ? Bốn năm nữa cơ mà.”

“Tôi không vội.” Anh ta đứng tại chỗ. “Tôi chỉ nhắc nhở cô, Thẩm thị không phải thứ cô muốn lấy là lấy được đâu.”

Tôi không ngoảnh lại.

Ở trước cửa nhà cũ, Thẩm Dư Hinh đuổi theo.

“Chị.”

Cô ta tháo khẩu trang ra, sắc mặt đã tốt hơn lần trước một chút.

“Chị thực sự muốn tiếp quản Thẩm thị sao?”

“Chưa chắc. Còn phải xem tình hình bốn năm sau thế nào.”

“Vậy sao chị không từ chối thẳng luôn?”

Tôi liếc cô ta một cái.

“Bởi vì chuyện của mẹ cô vẫn chưa giải quyết xong.”

Thẩm Dư Hinh im lặng.

“Nếu tôi không dính dáng gì đến Thẩm thị, tôi sẽ không có con bài thương lượng nào để truy cứu bất cứ chuyện gì.”

“Cô hiểu không?”

Cô ta gật đầu.

Trở lại trường, giáo sư Chu gọi tôi lên nói chuyện.

“Bản thảo luận văn thầy xem rồi. Có thể nộp được.”

“Còn một chuyện nữa.”

Thầy đẩy kính.

“Ban tổ chức Đại hội Toán học Quốc tế đã xác nhận chủ đề phát biểu của em. Họ rất hứng thú với phương pháp mới về hàm L của em.”

“Nhưng em phải chuẩn bị tinh thần. Ngồi dưới bục đều là những nhà toán học hàng đầu thế giới.”

“Em biết rồi ạ.”

“Em không thấy căng thẳng à?”

“Căng thẳng cũng có được gì đâu.”

Giáo sư Chu nhìn tôi, gật đầu.

“Đi chuẩn bị đi. Trình Nghiên sẽ giúp em làm slide.”

Từ văn phòng bước ra, Trình Nghiên đã đợi ngoài hành lang.

“Nghe thấy rồi hả?”

“Ừ.”

Anh đẩy cửa phòng làm việc.

“Bài phát biểu phải dùng tiếng Anh. Tiếng Anh của em thế nào?”

“Cũng tàm tạm.”

“Tàm tạm là sao?”

“Tiếng Anh thi đại học đạt điểm tuyệt đối.”

Anh dừng lại một chút.

“…Vậy cũng được. Bài diễn văn anh sẽ giúp em sửa lại ngữ pháp một chút.”

Hai tuần tiếp theo, ban ngày tôi lên lớp, nghiên cứu, tối về chuẩn bị bài phát biểu.

Trình Nghiên gần như ngày nào cũng ở lại phòng làm việc đến nửa đêm.

Tôi sửa một bản, anh xem một bản.

“Đoạn này mang tính học thuật quá, thính giả ở dưới có những người không phải chuyên ngành này.”

“Vậy phải làm sao?”

“Kể chuyện. Kể quá trình suy luận như một câu chuyện trinh thám — xuất phát từ một hiện tượng trái ngược lẽ thường, từng bước bóc tách manh mối.”

Tôi liếc anh.

“Đây là lối tư duy của dân khối xã hội mà.”

“Anh học đại học ngành Toán, nhưng học thêm triết học.”

“Sao anh lại học triết học?”

“Bởi vì tận cùng của toán học chính là triết học.”

Lúc nói câu này, anh trông rất nghiêm túc.

Không giống đang nói đùa.

“Anh bao nhiêu tuổi rồi?” Tôi hỏi.

“Hai mươi ba.”

“Hướng nghiên cứu của anh là gì?”

“Hình học đại số. Hơi khác em một chút.”

“Vậy sao ngày nào anh cũng giúp em sửa bài phát biểu?”

Anh đẩy gọng kính.

“Giáo sư phân công.”

“Chỉ vì giáo sư phân công thôi sao?”

Anh không đáp lời, cúi đầu tiếp tục đánh dấu lên slide của tôi.

Một lúc sau anh nói một câu.

“Toán học của em mạnh hơn anh hồi đại học năm tư. Việc này làm anh có chút không cam tâm.”

“Vì vậy anh muốn xem rốt cuộc em có thể tiến xa đến mức nào.”

Anh lại đeo tai nghe lên.

Ngày 15 tháng 10.

Đại hội Toán học Quốc tế.

Chương 21

Trung tâm Hội nghị Quốc tế thành phố B.

Bên trong hội trường có hơn tám trăm người tham dự.

Tôi đứng trong cánh gà, mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen.

Quần áo tôi tự mua, hai món cộng lại chưa đến ba trăm tệ.

Trình Nghiên điều chỉnh bút lật slide giúp tôi.

“Đừng căng thẳng.”

“Em không căng thẳng.”

“Tay em đang run kìa.”

Tôi nhìn xuống tay mình.

Đúng là đang run thật.

“Những người ngồi dưới kia đến để nghe bài luận, không phải để xem em. Em cứ coi như đang báo cáo cho giáo sư Chu vậy.”

“Giáo sư Chu còn đáng sợ hơn họ nhiều.”

Trình Nghiên bật cười.

“Vậy em cứ coi như đang giảng bài cho anh.”

Người dẫn chương trình xướng tên tôi.

“Next speaker, Su Wan, from Jinghua University.”

Tôi bước lên bục.

Ánh đèn chiếu xuống, bên dưới là một biển khuôn mặt nhòe nhoẹt.

Hàng ghế đầu tiên là vài cái tên tôi từng trích dẫn trong bài luận — những giáo sư đến từ Princeton, MIT, Đại học Sư phạm Paris (ENS).

Họ nhìn tôi với những biểu cảm khác nhau.

Có tò mò, có hoài nghi, có cười lịch sự.

Còn có một ông lão tóc bạc trắng, đeo máy trợ thính, không biểu lộ cảm xúc — đó là T. Harris, người từng đoạt giải Fields, một chuyên gia có thẩm quyền về Giả thuyết Riemann.

Tôi mở slide.

“Good afternoon. Today I want to share a story.”

“A story about a function that has been hiding its secrets for 165 years.”

Bầu không khí bên dưới khán đài đã thay đổi một cách tinh tế.

Hai mươi phút sau.

Tôi trình bày xong quá trình suy luận cốt lõi về phương pháp mới cho hàm L.

Trang cuối cùng của slide là một dòng công thức.

Bên dưới hội trường im lặng mất ba giây.

Sau đó Harris đứng lên.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông.

Bằng một giọng khàn khàn, ông cất lời.

“How old are you?”

“Eighteen.”

Ông gật đầu.

“Beautiful.”