“Nó lớn thế rồi, có mọc cánh bay mất đâu. Nó đến trung tâm ở cữ.”
Lục Hựu Minh thả lỏng đôi chút:
“Trung tâm nào?”
“Đông Phương Nguyệt. Mẹ từng đến thăm nhưng nó chẳng cho mẹ sắc mặt tốt, nên mẹ cũng không tự chuốc mất mặt nữa.”
Tống Tú Lan nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh.
Để tránh ảnh hưởng đến quan hệ mẹ con giữa mình và Lục Hựu Minh, bà ta đã thỏa thuận với tôi rằng không được để anh ta biết bà ta đã đưa tôi mười triệu.
Số tiền đó dùng để mua đứt mọi quan hệ giữa tôi, đứa trẻ và Lục Hựu Minh.
Bữa cơm ấy, Lục Hựu Minh ăn mà lòng dạ bất an.
Mới ăn được nửa chừng, anh ta đã đặt đũa xuống, lái xe thẳng đến trung tâm ở cữ Đông Phương Nguyệt.
Đến quầy lễ tân, anh ta hỏi:
“Tôi là người nhà của Thẩm Dao. Cô ấy ở phòng nào?”
Cô gái ở quầy tra máy tính rồi lịch sự trả lời:
“Cô Thẩm Dao đăng ký dịch vụ một tháng, hôm qua đã hết thời hạn. Cô ấy đã đưa con rời đi rồi, hiện không còn ở trung tâm.”
Lục Hựu Minh như bị sét đánh.
Tim như nhảy lên tận cổ họng nhưng anh ta vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Tôi và vợ có chút mâu thuẫn, cô ấy chặn số của tôi rồi.”
“Tôi có thể mượn điện thoại của trung tâm gọi cho cô ấy không?”
Cô gái lễ tân cho anh ta mượn điện thoại bàn.
Lục Hựu Minh sốt ruột gọi, nhưng không liên lạc được.
Anh ta lại mượn điện thoại cá nhân của cô lễ tân, vẫn không được.
Đến lúc ấy anh ta mới hiểu ra.
Thẩm Dao đã cài chế độ chặn tất cả cuộc gọi từ số lạ.
Cô hoàn toàn cắt đứt khả năng anh ta dùng số khác để gọi.
Đột nhiên trong đầu Lục Hựu Minh hiện lên hai chữ cuối cùng Thẩm Dao từng nói với mình.
“Tạm biệt.”
Đó là lời từ biệt thật sự.
Không phải lời nói trong lúc tức giận.
Sự hoảng loạn trong lòng Lục Hựu Minh lập tức lên đến đỉnh điểm.
Anh ta gọi ngay cho trợ lý:
“Lập tức điều tra xem Thẩm Dao đi đâu!”
“Vâng, Tổng giám đốc Lục.”
Anh ta vừa về đến nhà thì nhận được điện thoại của trợ lý:
“Tổng giám đốc Lục, cô Thẩm đã về Tô Thành.”
“Đặt ngay cho tôi chuyến bay sớm nhất đến Tô Thành.”
Lục Hựu Minh còn chưa nói hết, điện thoại đã bị Tống Tú Lan giật lấy.
“Không cần đặt!”
Bà ta cúp máy.
Đối diện với vẻ mặt vừa tức giận vừa khó hiểu của Lục Hựu Minh, bà ta nghiêm túc khuyên:
“Hựu Minh, con là người trưởng thành rồi, không thể tiếp tục làm loạn như trẻ con nữa!”
“Con làm loạn chỗ nào? Tại sao mẹ không cho con đi tìm Dao Dao!”
Giọng Lục Hựu Minh nặng hơn.
Tống Tú Lan kéo Châu Thiến Nam đang âm thầm lau nước mắt bên cạnh lên trước mặt anh ta.
“Bây giờ cả Hỗ Thành đều biết con và Thiến Nam đã kết hôn!”
“Nó mới là vợ con. Thẩm Dao không nói tiếng nào mà bỏ đi, chứng tỏ nó là người có lòng tự trọng, biết rộng lượng thành toàn cho hai đứa.”
“Con tìm nó về thì đặt Thiến Nam vào vị trí nào?!”
Lục Hựu Minh nhìn vẻ mặt cố sức ngăn cản của mẹ, đột nhiên hiểu ra.
Tống Tú Lan biết chuyện Thẩm Dao rời đi.
“Mẹ, mẹ biết Dao Dao về Tô Thành đúng không?”
Bị ánh mắt dò xét của con trai nhìn chằm chằm, Tống Tú Lan có chút chột dạ nhưng vẫn giả vờ tự nhiên:
“Mẹ không biết!”
“Mẹ chỉ đứng trên góc độ lý trí, vì tốt cho cả ba người mà khuyên con nên biết dừng đúng lúc.”
“Chuyện đã đến mức này rồi, cứ thuận theo tự nhiên đi, tốt cho tất cả.”
“Tính Thẩm Dao thế nào mẹ hiểu hơn con. Trong mắt nó không chấp nhận nổi một hạt cát đâu!”
Lục Hựu Minh khó chịu phản bác:
“Đám cưới giữa con với Thiến Nam chỉ là vì con thua cược! Chỉ là tiền cược thôi!”
“Mùa xuân năm sau con sẽ kết hôn với Thẩm Dao!”
“Bọn con có con chung! Đây là mối quan hệ cả đời cũng không thể cắt đứt!”
Châu Thiến Nam bật khóc, nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Thế còn em?”
“Anh nói đám cưới là cá cược, vậy còn tuần trăng mật?”
“Những lúc anh ôm em ngủ thì sao?”
“Những lần em gọi anh là chồng, anh cười rồi đáp lại thì sao?”

