Ánh mắt của Diệp Vũ Hàng như muốn xuyên qua mặt nạ mà nhìn thấu tôi.

Tôi nín thở mấy giây.

Sau đó chậm rãi đưa tay tháo mặt nạ xuống.

“Là tôi, rồi sao?”

Khoảnh khắc gương mặt tôi thật sự lộ ra, Diệp Vũ Hàng lại như cả người cứng đờ.

Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, như có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng lại không nói gì cả.

Ngược lại, giọng kinh ngạc của Giang Nguyệt phá vỡ bầu không khí gượng gạo: “Cô… Lâm Kiều Hân, sao cô lại ở đây?!”

Tôi thản nhiên nói: “Tôi chết rồi, ở đây thì lạ lắm à?”

Giang Nguyệt kêu lên: “Sao lại là cô tiếp đón chúng tôi? Sao cô lại tử tế đến mức ra tiếp đón chúng tôi, cô…”

Tôi khó chịu cắt ngang: “Đây chỉ là công việc của tôi, không liên quan đến các người là ai.”

Giang Nguyệt cuối cùng cũng im miệng, chỉ là mặt càng lúc càng trắng bệch.

Tôi không nói nữa, nhưng Diệp Vũ Hàng lại tiếp tục chất vấn.

“Chỉ là công việc thôi mà sao cô phải đeo mặt nạ? Thật ra là cô không dám gặp tôi đúng không?”

“Hay là cô vẫn còn hận tôi? Oán tôi? Nên muốn trả thù tôi?”

Giọng anh ta lạnh băng, truy hỏi đến cùng, như thể nhất định phải hỏi ra một đáp án có liên quan đến anh ta.

Tôi cạn lời: “… Đó chỉ là đạo cụ của công việc thôi.”

Nhìn dáng vẻ đề phòng của Diệp Vũ Hàng, đột nhiên tôi thấy hơi buồn cười.

Nhưng vừa nhếch môi, lại chẳng thể cười nổi.

Nghĩ một lúc, tôi mới nói: “Diệp Vũ Hàng, chúng ta ly hôn mười năm rồi.”

Mười năm trước, lúc tôi vừa chết, vì Diệp Vũ Hàng không đốt tiền giấy cho tôi, khiến tôi lang thang ở địa phủ bị những vong hồn khác bắt nạt, tôi quả thật có hơi oán anh ta.

Oán anh ta lạnh lùng tuyệt tình, chẳng còn chút tình cũ nào với tôi.

Nhưng đến khi cuối cùng tôi cũng thi đậu vào chỗ tiếp dẫn ở địa phủ, những cảm xúc đó cũng dần lắng xuống.

Nghĩ lại thì, thật ra trước khi tôi chết một tuần, chúng tôi đã ký đơn ly hôn rồi.

Cho nên, thật ra lúc tôi chết, chúng tôi đã không còn là vợ chồng nữa.

Diệp Vũ Hàng không có nghĩa vụ phải đốt tiền giấy cho tôi, đúng không?

Tôi thần sắc nhàn nhạt, Diệp Vũ Hàng nhìn tôi rất lâu, vừa định nói gì đó.

Bỗng nhiên, tiếng chuông thúc giục vang lên.

“Nhanh chóng dẫn vong hồn Giang Nguyệt vào điện.”

Vừa dứt lời, mấy âm sai từ bên trong đi ra, định đưa Giang Nguyệt đi.

Giang Nguyệt vừa khóc vừa túm lấy tay Diệp Vũ Hàng: “Em không đi, Vũ Hàng, cứu em với…”

Diệp Vũ Hàng lập tức nắm tay Giang Nguyệt, cầu xin âm sai: “Tôi có thể thay cô ấy đi trước được không?”

Tôi nhìn Diệp Vũ Hàng, vẻ mặt anh ta nghiêm túc, như thể chỉ cần âm sai nói một câu được thôi, anh ta thật sự sẵn sàng thay Giang Nguyệt gánh hết mọi thứ.

Đáng tiếc âm sai không thèm để ý đến anh ta, trực tiếp dẫn Giang Nguyệt đi.

Cánh cửa điện lại khép vào, không khí lần nữa trở về yên tĩnh.

Tôi nhìn ánh mắt lo lắng của Diệp Vũ Hàng đang dõi theo cánh cửa điện, khẽ cảm khái: “Anh rất yêu cô ấy.”

Rất yêu đi.

Dù sao Diệp Vũ Hàng cũng là kiểu người ích kỷ, nếu không yêu thì anh ta sẽ không sẵn sàng hy sinh bản thân vì người khác.

Diệp Vũ Hàng không nói gì, tự dưng tôi lại thấy bực bội.

Tôi vừa định nói thôi bỏ đi, thì nghe thấy Diệp Vũ Hàng nói: “Tôi biết cô không cố ý tới đón tiếp chúng tôi.”

Tôi quay đầu lại.

Sắc mặt Diệp Vũ Hàng bình thản: “Nếu biết là tôi, cô sẽ không tới.”

Anh ta thậm chí còn xin lỗi: “Vừa nãy Giang Nguyệt không ổn định cảm xúc, nên tôi đã thuận theo cô ấy mà nói cô mấy câu, xin lỗi.”

Trong lòng tôi không biết là cảm giác gì.

Mười năm trước, dường như cũng từng xảy ra chuyện như vậy.

Hồi đó, Giang Nguyệt bịa đặt tin đồn bẩn về tôi, cuối cùng hại tôi bị công ty khuyên nghỉ việc.

Tôi đi tìm Giang Nguyệt tính sổ, nhưng Diệp Vũ Hàng lại che chắn cô ta sau lưng.