Tôi cứ tưởng sẽ là thứ liên quan đến Giang Nguyệt, chỉ liếc qua một cái, vậy mà lại sững người.
Thứ mà nhân viên kia đang cầm trong tay, rõ ràng là chiếc nhẫn cưới của tôi và Diệp Vũ Hàng.
Tôi kinh ngạc nhìn Diệp Vũ Hàng, nhưng anh ta chỉ cười lạnh: “Đốt nhầm rồi à.”
Nhân viên kia cạn lời: “Sao có thể? Không phải chính anh lúc sắp tắt thở còn dặn phải đốt sao? Anh…”
“Tôi nói, đốt nhầm rồi.”
Diệp Vũ Hàng lạnh lùng cắt lời anh ta.
Nói xong, anh ta đưa tay giật lấy chiếc nhẫn, không chút do dự ném thẳng vào lò lửa có hàng rào chắn ở bên cạnh.
“Khoan đã!”
Tôi trợn to mắt, theo phản xạ đưa tay muốn nhặt lại.
Nhân viên kia vội vàng đẩy tay tôi ra.
“Cô điên à, đó là nghiệp hỏa!”
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc nhẫn bị ngọn lửa nuốt chửng, trong chớp mắt đã bị thiêu chảy.
Vành mắt tôi bỗng đỏ lên: “Tại sao!”
Diệp Vũ Hàng thản nhiên nói: “Đã không còn quan hệ gì nữa rồi, thứ này cũng chẳng còn quan trọng chút nào.”
Tôi cắn chặt môi.
Nghiệp hỏa bùng cháy dữ dội trong lò lửa, tôi chỉ cảm thấy như vết hằn nhẫn trên ngón áp út cũng đang bị thiêu rát.
Một lúc lâu sau, tôi lẩm bẩm: “Đúng vậy, không quan trọng nữa.”
Diệp Vũ Hàng không biết.
Nghiệp hỏa có thể thiêu rụi mọi thứ trên đời.
Bao gồm cả duyên phận.
Tôi và Diệp Vũ Hàng, từ nay về sau, cuối cùng sẽ không còn duyên gặp lại nữa.
Diệp Vũ Hàng vẫn chưa có bia mộ, nên cũng chưa có âm trạch, tôi nghĩ một lúc rồi vẫn đưa anh ta về nhà mình.
Dù sao hai ngày nữa, tôi cũng sẽ không ở lại đây nữa.
Căn nhà của tôi trong thành phố rất nhỏ, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách, không có phòng trống, nên tôi chỉ có thể trải tạm cho Diệp Vũ Hàng một cái đệm dưới đất.
Đêm xuống, ánh trăng trắng bệch từ ngoài cửa sổ chiếu vào.
Nhưng tôi lại hoàn toàn không buồn ngủ.
Tôi đột nhiên nhớ ra, hồi còn sống, lần đầu tiên tôi và Diệp Vũ Hàng ở chung một phòng cũng là như thế này.
Khi đó chúng tôi vẫn chưa ở bên nhau, hôm đó hoạt động của câu lạc bộ kết thúc muộn, không thể về ký túc xá, nên đành tạm thời tìm một khách sạn để ở lại.
Lúc ấy, chúng tôi cũng nằm như vậy, quay lưng vào nhau.
Tôi cứ mở mắt mãi, không ngủ được, Diệp Vũ Hàng dường như cũng chưa ngủ, tiếng hô hấp rất khẽ, trong căn phòng tĩnh lặng, bên tai tôi, quấn quýt không rời.
Tim tôi đập thình thịch, bỗng nghe thấy Diệp Vũ Hàng ngồi dậy, đi tới bên giường tôi.
Tôi cảm giác Diệp Vũ Hàng ngồi xổm bên giường nhìn tôi rất lâu, tôi nín thở không dám quay đầu.
Rồi anh ấy đưa tay ra, nhưng chỉ khẽ nắm lấy tay tôi.
Anh ấy nói: “Lâm Kiều Hân, chúng ta ở bên nhau đi.”
Cảnh này, tình này, hệt như khi đó, như lúc đó.
Tôi còn đang hoảng hốt thì nghe Diệp Vũ Hàng đột nhiên lên tiếng: “Lâm Kiều Hân.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
“Những năm qua em chỉ ở trong nơi thế này thôi à?”
Giống như lời hỏi thăm của một người bạn cũ, câu hỏi ấy khiến tâm trạng tôi rất phức tạp.
Một lúc sau, tôi bình tĩnh đáp.
“Nơi này có tường chắn gió, có giường để ngủ, trước đây còn từng ngủ ở mấy căn nhà tệ hơn nhiều, không có gì không tốt cả.”
Năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp ra ngoài lập nghiệp, tôi còn từng ngủ trong căn nhà cải tạo từ container để ở cùng Diệp Vũ Hàng.
Diệp Vũ Hàng khựng lại: “… Ừ.”
Không khí im lặng một lúc.
Diệp Vũ Hàng lại thở dài: “Trước đây, em thật sự đã cùng tôi chịu rất nhiều khổ cực.”
“Lúc tôi còn sống, đã không đối xử tốt với em, xin lỗi.”
Tôi nhắm mắt, nhưng bỗng thấy hốc mắt nóng ran.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ không còn cảm thấy gì trước những lời của Diệp Vũ Hàng nữa.
Nhưng khi thật sự nghe anh ấy nói “xin lỗi”, tim tôi vẫn đau.
Tôi hít một hơi, vừa định nói.
Diệp Vũ Hàng lại nói: “Cho nên tôi đã chết thì không thể có lỗi với Giang Nguyệt.

