Hứa Niệm đột ngột ngẩng đầu.
Phó Trầm Chu cũng nhìn cô ta.
Cô ta vội vàng chữa lại:
“Khi đó loạn quá, tôi không biết có phải cô chạm vào tôi hay không.”
Tôi nhìn cảnh sát.
“Phiền anh ghi lại.”
“Lời khai của đương sự tiếp tục thay đổi.”
Tôi quay sang quản lý khách sạn.
“Còn nữa, vừa rồi Hứa Niệm nói cô ta mới xuống máy bay sáng nay, hành lý thất lạc, nên chỉ có thể mặc tạm đồ bạn đưa.”
“Nhưng chiếc váy này rõ ràng không giống đồ mượn tạm.”
“Khách sạn các anh có dịch vụ nhận và giữ đồ cao cấp cho khách, phiền kiểm tra xem có hồ sơ nhận đồ của cô ta không.”
“Điều này có thể chứng minh cô ta đến chúc phúc đột xuất, hay đã chuẩn bị từ trước để xuất hiện.”
Hứa Niệm ngoài cửa đột ngột ngẩng đầu.
Phó Trầm Chu cũng cau mày nhìn tôi.
Quản lý khách sạn nhìn cảnh sát.
Cảnh sát gật đầu:
“Có thể phối hợp trích xuất.”
Ngón tay Hứa Niệm lập tức siết chặt.
Quản lý khách sạn đi kiểm tra.
Vài phút sau, quản lý cầm hồ sơ ký nhận quay lại, trước tiên nhìn Hứa Niệm một cái.
“Có.”
“Tối qua lúc tám giờ bốn mươi phút, bộ phận lễ tân của khách sạn có nhận một hộp đồ hiệu đặt may riêng.”
“Người nhận ghi là cô Hứa Niệm.”
Tôi hỏi:
“Người liên hệ là ai?”
Quản lý khựng lại.
“Trợ lý của anh Phó.”
Tôi nhìn Phó Trầm Chu.
“Hành lý sáng nay mới thất lạc.”
“Váy thì tối qua đã được gửi đến khách sạn.”
“Người liên hệ vẫn là người của anh.”
“Phó Trầm Chu, đây cũng là chúc phúc đột xuất?”
Cuối cùng Phó Trầm Chu thấp giọng:
“Thẩm Đường, đủ rồi.”
Tôi nhìn anh ta.
“Chưa đủ.”
Đúng lúc đó, một trợ lý pháp vụ khác của Phó Trầm Chu xách máy tính đi từ bên ngoài vào. Thấy cảnh sát, bước chân anh ta khựng lại, như muốn quay đầu rời đi.
Phó Trầm Chu nhìn thấy, vô thức tiến lên một bước.
Tôi nhìn thấy trong tay trợ lý còn cầm một tập hồ sơ màu đen.
“Phó Trầm Chu, người của anh lại mang gì đến vậy?”
Động tác của trợ lý cứng đờ.
Phó Trầm Chu lạnh lùng nhìn tôi.
“Đây là chuyện của nhà họ Phó.”
“Không phải.”
Tôi nói.
“Từ khoảnh khắc anh biến tôi thành nghi phạm, nó đã không còn là chuyện của nhà họ Phó nữa.”
Tôi chìa tay.
“Đưa đây.”
Trợ lý không động đậy.
Phó Trầm Chu giơ tay đè lên tập hồ sơ.
“Thẩm Đường, đây là tài liệu của nhà họ Phó.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vừa rồi lúc anh bắt tôi xin lỗi trước mặt mọi người, anh không nói đây là chuyện riêng của nhà họ Phó.”
Ánh mắt anh ta trầm xuống.
Tôi chỉ vào tập hồ sơ trong tay trợ lý.
“Hứa Niệm vừa nói tôi đẩy cô ta.”
“Người của anh đã cầm tài liệu đi vào.”
“Nếu thứ này không liên quan đến tôi, anh giấu cái gì?”
Ngón tay trợ lý siết lại.
Tôi nhìn cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát, tôi nghi ngờ tài liệu này có liên quan đến cáo buộc tại hiện trường.”
“Ít nhất, nó có thể chứng minh nhà họ Phó có phải đang chuẩn bị đổ trách nhiệm lên tôi trước khi sự thật được điều tra rõ hay không.”
Tôi lại nhìn Phó Trầm Chu.
“Mở ra đi.”
Trợ lý vô thức giấu tập hồ sơ ra sau lưng.
Động tác quá vội, giấy bên trong trượt ra nửa trang.
Lâm Hạ đứng gần nhất, nhìn thấy trước, giọng lập tức cao lên:
“Lỗi nghiêm trọng của bên nữ?”
Trợ lý vội nhét trang giấy lại.
Tôi nhìn Phó Trầm Chu, bật cười.
“Hứa Niệm mới ngã xuống.”
“Các anh đã in sẵn tội danh của tôi rồi?”
Bàn tay đang giữ tập hồ sơ của Phó Trầm Chu siết chặt.
Tôi nhìn anh ta.
“Cô ta ngã đột ngột thật.”
“Nhưng tài liệu của các anh thì đến không hề đột ngột.”
“Giải thích đi.”
Phó Trầm Chu nhìn chằm chằm nửa trang giấy đó, sắc mặt dần mất đi huyết sắc.
Anh ta lấy tập hồ sơ từ tay trợ lý.
“Thẩm Đường, đây là phương án xử lý khẩn cấp cho hôn lễ.”
Tôi nhìn anh ta.
“Khẩn cấp cái gì?”
Giọng anh ta lạnh cứng.
“Hôm nay khách khứa đông, truyền thông cũng có mặt. Bất kỳ tình huống bất ngờ nào cũng cần phương án xử lý.”

