Tôi lặng lẽ thở phào, đang định giải thích thêm lần nữa thì tay vô tình chạm vào túi khăn giấy hình gấu nhỏ màu hồng treo trên lưng ghế phía trước.

Đột nhiên, một giọng trẻ con đáng yêu vang lên:

“Chúc phát tài, bình an trở về~”

Tôi sững ra một giây.

Món đồ chơi này sao giống hệt món tôi tặng người yêu qua mạng vậy?

Nhưng nghĩ lại, mẫu tôi mua trên sàn thương mại điện tử chỉ là hàng phổ thông.

Chắc là trùng mẫu thôi.

Trước đây tôi từng nghe đại tiểu thư nói anh trai mình có bạn gái.

Có lẽ là bạn gái tặng.

Tôi vừa ngẩng đầu đã chạm phải đôi mày khẽ nhíu của người đàn ông trong gương chiếu hậu.

Da đầu tê rần, tôi vội vàng chữa ngượng:

“Tổng giám đốc Phó, món đồ chơi này rất hợp với xe của anh. Chắc là bạn gái anh mua nhỉ? Cô ấy thật có mắt thẩm mỹ.”

Khuôn mặt vốn lạnh nhạt lập tức dịu xuống vài phần.

Anh gần như vô thức nói:

“Đương nhiên. Bạn gái tôi là người đáng yêu nhất, tốt nhất trên thế giới. Mỗi món đồ cô ấy tặng tôi đều chứa đầy tâm ý.”

Trong giọng nói còn mang theo sự kiêu hãnh và khoe khoang khó hiểu.

“Ồ, thật là một tình cảm đáng ngưỡng mộ.”

Tôi cười gượng, cố nói thêm.

Anh không nói gì, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng, dường như đang suy nghĩ.

Một lúc lâu sau:

“Vậy người đứng đầu khóa của các cô…”

Tim tôi căng lên.

Anh hỏi tôi làm gì?

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh đột nhiên không hỏi nữa.

Không biết nghĩ đến điều gì, khóe môi anh khẽ cong lên.

“Thôi bỏ đi.”

“Phải giữ lại cảm giác bất ngờ.”

Câu cuối cùng tôi không nghe rõ, cũng không dám hỏi thêm, chỉ tiếp tục ngồi ngoan ngoãn.

Dường như nhận ra mình đã nói chuyện với tôi quá nhiều, giọng điệu của anh lại chuyển sang chế độ lạnh như băng.

“Phó Tiểu coi cô là bạn tốt, thậm chí không tiếc uy hiếp tôi đến giúp cô. Hy vọng cô đừng lừa gạt con bé, nếu không chuyện sẽ không đơn giản chỉ là bảo cô chuyển đi.”

6

Người đàn ông đưa tôi lên tầng cao nhất chào hỏi một tiếng rồi rời đi.

Tôi vốn nghĩ bạn nối khố của Phó Chi Hành chắc cũng trạc tuổi anh.

Nhưng không ngờ người này cũng có một gương mặt đẹp trai chẳng thua kém Phó Chi Hành.

Anh ấy mang dáng vẻ một công tử phong lưu, lúc nào cũng cười tủm tỉm, rõ ràng dễ nói chuyện hơn nhiều.

Trước khi Phó Chi Hành đi, tôi lấy hết can đảm gọi anh lại.

“Đúng rồi, Tổng giám đốc Phó, chiếc áo khoác của anh giá bao nhiêu? Hay là chúng ta thêm WeChat, tôi chuyển tiền giặt khô cho anh?”

Dù sao tiền cả chiếc áo tôi cũng không đền nổi.

Vừa nãy trên xe quá căng thẳng nên nhất thời không nhớ ra.

“Không cần.”

Tôi tiếp tục kiên trì:

“Tôi vẫn nên thêm WeChat của anh…”

Anh có chút mất kiên nhẫn, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào tôi.

Sau đó lặp lại:

“Không cần.”

Ánh mắt nghiêm túc, mang theo một cảm giác áp bức khó hiểu.

Anh lướt qua người tôi.

Người đàn ông cúi mắt, những ngón tay thon dài gõ trên màn hình điện thoại, bước chân không dừng lại.

Cùng lúc đó, WeChat của tôi liên tục hiện lên tin nhắn từ người yêu qua mạng.

【Bảo bối, hôm nay sao em cứ không trả lời tin nhắn của anh vậy? Có phải ngày đầu tiên đi làm hơi bận, không có thời gian xem điện thoại không?】

【Cấp trên của em là nam hay nữ vậy?】

【Đúng rồi bảo bối, gần đây nhà anh có một cô gái đến ở. Nhưng em yên tâm, hai ngày nữa anh sẽ chuyển đi. Anh tuyệt đối không cho phép bất kỳ người khác giới nào ngoài bảo bối đến gần anh!】

【Đếm ngược một ngày đến lúc gặp mặt, mong chờ ing! Hai ngày nay anh lại đọc lịch sử trò chuyện từ khi chúng ta quen nhau không biết bao nhiêu lần. Đến lúc gặp mặt, anh nhất định sẽ nhận ra bảo bối ngay từ cái nhìn đầu tiên! Vui vẻ xoay vòng.jpg】

7

Ngày đầu tiên đi làm trôi qua vô cùng bận rộn.

Đến khi tan làm, tôi đang chuẩn bị rời đi thì Tổng giám đốc Lục đi tới thông báo mọi người cùng đi liên hoan.