Ngày quan phủ bảo ta đi tìm cha mẹ ruột, ta đã nghe nhầm họ “Thẩm” và họ “Thân”.
Ta gõ cửa lớn Thẩm phủ.
Bên trong, Thẩm phu nhân tức giận cầm chổi lông gà đuổi đánh Thẩm lão gia: “Hồng Đản! Ông được lắm! Dám lén lút giấu ta nuôi con gái riêng bên ngoài!”
Thẩm lão gia ôm đầu kêu oan: “Ta thực sự không biết chuyện này mà!”
Tưởng rằng họ cũng không thích mình, ta lủi thủi ôm tay nải định rời đi.
Nhưng vị thiếu niên đứng bên cạnh lại vươn tay đỡ lấy tay nải của ta: “Còn ngẩn ra đó làm gì, mau lên tiếng gọi người đi chứ.”
Ta ngoan ngoãn thốt lên một tiếng: “Chít.” (“Chi Thanh” – lên tiếng), từ “chi” đồng âm với tiếng chuột kêu)
Phụ thân, mẫu thân cùng vị ca ca kia đồng loạt sửng sốt.
“Toang rồi, lại còn là một tiểu đồ ngốc.”
Từ đó, ta trở thành đối tượng được bảo vệ trọng điểm của cả gia đình.
Cho đến khi vị đại ca ca nhà hàng xóm mang vẻ mặt âm trầm đến gõ cửa, lớn tiếng chất vấn ta:
“Ngươi không biết ca ca mình trông mặt mũi ra sao, đến cái họ cũng có thể nhận sai được à!”
“Ta mới là ca ca ruột của ngươi cơ mà!”
Chương 1
Lúc quan phủ thông báo đã tìm được cha mẹ ruột cho ta, họ còn đặc biệt dặn dò một câu:
“Cô nương, cô nhất định phải nhớ kỹ, là Thân gia chứ không phải Thẩm gia. Phủ đệ hai nhà này nằm sát cạnh nhau, rất dễ nhầm lẫn đấy.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu, dọc đường đi cứ lẩm nhẩm mãi: “Là Thân chứ không phải Thẩm… Là họ Thân…”
Chợt, một giọng nói thiếu niên vang lên:
“Thẩm với Thân cái gì?”
“Là họ Thẩm…”
Hả? Khoan đã, là họ gì cơ?
Bị người ta ngắt lời, ta chợt quên sạch bách những gì định nhớ, khựng bước ngẩng đầu lên mới phát hiện mình đã đi đến trước cửa Thân phủ.
Thiếu niên đứng trên bậc thềm, dáng vẻ cao ngạo quý phái, tò mò đánh giá ta.
Chắc là Thân gia rồi nhỉ…
Ta lấy can đảm, rút ra chiếc khóa trường mệnh mang theo bên người từ nhỏ: “Ta tên là Ngọc Châu, ta đến để nhận người thân.”
Ánh mắt thiếu niên lập tức chuyển sang chán ghét, hắn cười khẩy:
“Lại là loại ả tâm cơ muốn trèo cao. Các ngươi tưởng nương ta nhớ con gái sinh bệnh là có thể vác mặt đến mạo danh muội muội ta sao? Thật coi Thân gia này là kẻ ngốc chắc?”
“Trông ngươi mới chừng mười hai mười ba tuổi, làm gì không làm, lại đi làm kẻ lừa đảo.”
Ta bị mắng đến mức đầu óc trống rỗng, theo bản năng lên tiếng giải thích: “Không phải đâu, là quan phủ bảo ta tới…”
Rột rột rột…
Bụng ta lại sôi lên réo gọi không đúng lúc chút nào.
Sáng nay vì vội vã lên đường, ta còn chưa được ăn miếng nào vào bụng.
Ta cẩn thận lấy tay nải che trước bụng, cố gắng giấu đi âm thanh xấu hổ kia.
Thiếu niên nhướng mày: “Ngươi chưa ăn cơm?”
Ta vội gật đầu.
“Đứng đó đợi đi.”
Hắn xoay người bước vào phủ.
Chẳng bao lâu sau, hắn bưng ra một đĩa thịt xốt và mấy cái bánh bao, đưa về phía ta.
“Ăn đi.”
Ta sững sờ.
Nhìn bề ngoài hắn hung dữ vậy thôi, hóa ra người cũng rất tốt. Ca ca ruột hình như cũng không khó gần cho lắm.
Ta vui vẻ vươn tay định đón lấy.
Nhưng thiếu niên đột nhiên rụt đĩa lại, ném toàn bộ thức ăn cho mấy con chó hoang bên đường.
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ ác ý:
“Đừng tưởng ngươi giả vờ đáng thương thì ta sẽ mềm lòng. Đồ tâm cơ, cút ngay cho ta!”
Ta cứng đờ người.
Hai má nóng ran như lửa đốt. Nỗi vui sướng vừa nãy đã hoàn toàn biến thành sự nhục nhã ê chề.
Sao hắn có thể làm vậy chứ!
“Nếu ta không phải muội muội của ngươi, ngươi cứ việc nói thẳng, cớ sao phải làm nhục ta!”
Lời còn chưa dứt, hắn đã thiếu kiên nhẫn ngắt lời:
“Một kẻ lừa đảo như ngươi thì có tư cách gì nhiều lời với ta? Bổn thiếu gia thả chó vào nhà chứ không đời nào cho ngươi bước vào!”
Nói xong, hắn huýt sáo gọi đám chó hoang vào trong, rồi “Rầm” một tiếng, đóng sập cửa lớn lại. Để ta có muốn mắng chửi cũng chẳng thấy mặt người đâu.
Ngực ta nghẹn lại, bức bối khó tả.
Chắc chắn là ta nghe nhầm rồi.
Quan phủ nói là họ Thẩm, không phải họ Thân. Người nhà ta tuyệt đối không thể đáng ghét thế này được!
Cố nén nỗi tủi thân, ta bước sang Thẩm phủ ngay vách tường bên cạnh.
Ta thấp thỏm gõ cửa.
Đúng lúc đó cửa phủ mở ra, có người bước ra ngoài. Họ xách theo hộp thức ăn, tay cầm diều giấy, dường như đang chuẩn bị đi du xuân.
Vị phu nhân đi đầu nhìn ta hỏi: “Tiểu cô nương, cháu đến Thẩm phủ là để…”
“Nhận người thân ạ.”
Ta nâng chiếc khóa trường mệnh lên.
Phu nhân hít sâu một hơi.
Không biết bà lấy từ đâu ra một cây chổi lông gà, “Bốp” một tiếng, quật thẳng vào nam nhân đang đứng ngơ ngác bên cạnh.
“Hồng Đản! Ông được lắm! Dám lén lút giấu ta nuôi con gái riêng bên ngoài!”
Nam nhân đau đớn nhảy tưng tưng, cắm cổ bỏ chạy, miệng kêu la đầy ấm ức:
“Oan uổng quá phu nhân ơi! Ta thực sự không biết chuyện này mà! Nhỡ đâu… nhỡ đâu nó là do bà sinh ra thì sao!”
“Nói bậy! Lão nương sinh mấy đứa mà ta lại không rõ à! Cái lão rùa già này! Hứa với ta kiếp này chỉ có mình ta, vậy mà dám lén lút trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài!”
“Hôm nay lão nương phải thiến ông!”
Bà bạo bạo táo táo đuổi theo. Ông kêu la oai oái chạy trốn.
Gà bay chó sủa.
Ta nắm chặt khóa trường mệnh, rũ mắt xuống.
Hóa ra… Thẩm gia cũng không phải… Quan phủ sao có thể lừa ta là đã tìm được người nhà rồi chứ…
Không muốn chuốc lấy nhục nhã lần thứ hai, ta biết điều ôm tay nải quay lưng định bước đi.
Nhưng một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã đỡ lấy tay nải của ta.
Vị thiếu niên từ nãy giờ vẫn đứng ở phía sau nay đã bước tới trước mặt ta. Khác hẳn với vẻ kiêu ngạo ác liệt của tên khốn Thân gia kia, hàng mày y thanh lãnh, giọng nói lại vô cùng dịu dàng:
“Còn ngẩn ra đó làm gì, đã đến rồi thì lên tiếng gọi người đi chứ.”

