“Vừa rộng rãi, lại có cảm giác ấm cúng.”

“Cảm ơn anh.” Tôi tiếp tục giải thích.

“Phòng ngủ chính được thiết kế chú trọng ánh sáng tự nhiên và sự riêng tư. Khu vệ sinh sử dụng bố cục khô – ướt tách biệt…”

Anh nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

“Tô tiểu thư, thiết kế của cô hoàn toàn vượt quá mong đợi của tôi.”

“Phương án này, tôi quyết định dùng luôn.”

“Anh có muốn chỉnh sửa thêm chi tiết nào không?” tôi hỏi.

“Tạm thời thì không.” Anh đáp.

“Cô suy nghĩ rất chu đáo. À, tiến độ thi công dự kiến bao lâu?”

“Từ lúc khởi công đến khi hoàn thiện, khoảng bốn tháng.”

“Được, tôi không vấn đề gì.” Anh ngập ngừng một chút rồi nói tiếp.

“Tô tiểu thư, tôi có thể hỏi cô một câu mang tính cá nhân không? Nếu cô không ngại.”

Tôi hơi cảnh giác:

“Anh cứ nói.”

“Tại sao cô lại chọn làm nhà thiết kế?” Ánh mắt anh rất chân thành.

“Tôi muốn nói là… với xuất thân gia đình của cô, hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống nhẹ nhàng hơn.”

Câu hỏi ấy khiến tôi chợt nhớ về quá khứ.

“Vì tôi muốn chứng minh giá trị của chính mình.” Tôi trả lời thẳng thắn.

“Tôi không muốn cả đời dựa vào người khác. Tôi muốn có sự nghiệp của riêng mình.”

Thẩm Hạo Nhiên gật đầu:

“Tôi rất ngưỡng mộ suy nghĩ đó. Phụ nữ thời nay nên có tinh thần độc lập như vậy.”

Câu nói này khiến ấn tượng của tôi về anh tốt lên đôi chút.

Ít nhất, anh hiểu và tôn trọng mong muốn tự lập của phụ nữ.

“Nếu không còn vấn đề gì nữa, chúng ta ký hợp đồng nhé.” Tôi nói.

Sau khi ký xong, Thẩm Hạo Nhiên lại nhắc đến lời mời ban nãy:

“Bây giờ chúng ta đã chính thức là đối tác rồi, tôi có thể mời cô ăn một bữa không?”

Tôi do dự một chút.

Xét cho cùng, dự án đã chốt xong, mời khách hàng ăn tối cũng là phép lịch sự trong công việc.

“Được.” Tôi gật đầu.

Anh chọn một nhà hàng cao cấp, không gian rất thanh lịch.

“Tô tiểu thư, cô khởi nghiệp được bao lâu rồi?” Anh hỏi.

“Hơn một năm một chút.”

“Mới hơn một năm mà đã có thành quả như vậy, thật đáng nể.”

“Tôi làm kinh doanh hơn mười năm, rất hiểu sự vất vả của việc khởi nghiệp.”

“Anh làm trong lĩnh vực gì?” tôi tò mò.

“Đầu tư.” Anh đáp gọn.

“Chủ yếu là đầu tư vào các ngành sản xuất và dịch vụ thực tế.”

Chúng tôi trò chuyện khá nhiều. Thẩm Hạo Nhiên có kiến thức rộng, nói chuyện cũng rất cuốn hút.

Không để ý, đã hơn hai tiếng trôi qua.

“Xin lỗi vì đã làm mất của cô nhiều thời gian như vậy.” Anh nhìn đồng hồ, cười nói.

“Thời gian trôi nhanh thật.”

“Không sao đâu, tôi cũng thấy rất vui.” Tôi đáp.

Đó là lời thật lòng. Đã rất lâu rồi tôi mới có một cuộc trò chuyện thoải mái như thế.

“Nếu cô không phiền, sau này chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn.”

“Tôi cũng có chút hiểu biết về thiết kế, có thể sẽ giúp ích cho công việc của cô.”

Tôi nhìn anh, trong lòng chợt nảy lên một cảm giác rất nhẹ —

không ồn ào, không mãnh liệt, chỉ là một sự thoải mái hiếm có.

Tôi suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Được.”

Rời khỏi nhà hàng, Thẩm Hạo Nhiên nhất quyết đòi đưa tôi về.

“Không cần đâu, tôi tự lái xe đến mà.” Tôi nói.

“Vậy tôi chạy phía sau cô. Ít nhất cũng phải chắc chắn cô về đến nhà an toàn.” Anh mỉm cười, giọng điềm đạm.

Dù thấy hơi dư thừa, tôi vẫn nhận lấy thiện ý ấy.

Suốt quãng đường, xe anh lặng lẽ theo sau. Chỉ đến khi tôi rẽ vào khu chung cư, chiếc xe kia mới quay đầu rời đi.

Về đến nhà, tâm trạng tôi rất tốt.

Thẩm Hạo Nhiên mang lại cho tôi cảm giác dễ chịu — kiểu người đủ chín chắn để khiến người khác an tâm, đủ tinh tế để không vượt quá giới hạn.

Một người bạn đáng để kết giao.

Chỉ là… bạn thôi.

Sau những gì đã trải qua với Trần Chí Viễn, chuyện tình cảm đối với tôi lúc này giống như một cánh cửa vừa khép lại. Tôi không vội mở nó lần nữa.

Hiện tại, tôi chỉ muốn dốc lòng cho sự nghiệp, sống những ngày tự do mà mình từng khao khát.

Những tháng sau đó, dự án biệt thự của Thẩm Hạo Nhiên tiến triển rất thuận lợi.

Anh thường ghé công ty xem tiến độ, mỗi lần đến lại trò chuyện với tôi một lúc.

Dần dần, tôi nhận ra anh là người rất thú vị — từng trải, hiểu đời, và luôn có góc nhìn riêng về mọi chuyện.

“Công ty của cô phát triển nhanh thật.” Anh nhìn văn phòng đầy người đang bận rộn, ánh mắt có chút tán thưởng.

“Mới hơn một năm mà đã đạt quy mô thế này.”

“Vẫn phải cố gắng nhiều.” Tôi khiêm tốn đáp.

“Cô có kế hoạch dài hạn không?”

Tôi nghĩ một lát rồi nói:

“Ba năm nữa, tôi muốn công ty lọt vào top ba đơn vị thiết kế hàng đầu thành phố.”

“Tham vọng đấy — nhưng hoàn toàn khả thi.” Anh gật đầu.

“Chỉ là… phát triển nhanh thì cần rất nhiều vốn. Cô đã từng nghĩ đến chuyện gọi vốn chưa?”

Tôi khựng lại.

“Gọi vốn?”

“Đúng vậy. Với đà này, nếu có nguồn tài chính mạnh, cô hoàn toàn có thể mở chi nhánh, tuyển thêm nhân tài, nhận những dự án lớn hơn.” Anh phân tích rất bình thản.

Lời nói ấy khiến tôi trầm ngâm.

Đúng là thứ đang kìm chân công ty chính là tiền.

Không ít dự án lớn đã phải bỏ qua chỉ vì ngân sách không đủ.

“Anh nghĩ công ty tôi có khả năng thu hút đầu tư sao?” tôi hỏi.

“Không chỉ có khả năng — mà còn rất sáng giá.” Anh nhìn tôi, ánh mắt chắc chắn.

“Tương lai rõ ràng, tài chính minh bạch, đội ngũ ổn định. Đó chính là mẫu doanh nghiệp mà nhà đầu tư tìm kiếm.”