Đúng lúc Thẩm Niệm An đang nhìn đến ngây người, Tô Hoài Cẩn đột nhiên quay đầu nhìn sang, dọa Thẩm Niệm An vội vàng cúi đầu, nghiêm túc lau chùi trở lại, nhưng vành tai đỏ ửng vẫn lén lút tố cáo tâm tư của cô.

Vì khoảng cách khá xa, Tô Hoài Cẩn không nhìn thấy vành tai đỏ của Thẩm Niệm An, chỉ có hơi nghi hoặc mà nhìn cô thêm một cái, luôn cảm thấy Thẩm Niệm An lúc này rất không đúng.

Mà cái không đúng này không phải ở cơ thể, mà là ở suy nghĩ. Rốt cuộc là thay đổi tư tưởng thế nào mà khiến Thẩm Niệm An biến đổi nhiều đến vậy?

Ngay lúc Tô Hoài Cẩn còn đang suy nghĩ vấn đề này, Thẩm Niệm An đã dọn xong phía trong. Nhìn hai chú cháu vẫn còn đang lau đồ bên ngoài, Thẩm Niệm An cũng không gọi họ.

Cô lén lấy thịt với ớt ra từ không gian rồi bắt đầu nấu cơm. Mới vừa trở về, Thẩm Niệm An không định một bữa là làm hẳn bốn món một canh, cô định làm từ từ, để bọn họ dần dần quen, nếu không với cái đầu của Tô Hoài Cẩn, cô sợ anh sẽ nhìn ra sơ hở.

Không ngờ đến lúc ăn cơm, nhìn dáng vẻ cô liên tục gắp thức ăn cho Tô Cảnh Ngôn, rốt cuộc vẫn khiến Tô Hoài Cẩn nảy sinh nghi ngờ.

Rốt cuộc là điều gì đã khiến Thẩm Niệm An vốn ghét bọn họ đến vậy lại thay đổi tính nết? Theo bản năng, Tô Hoài Cẩn liền nhớ tới đêm tân hôn hôm đó.

Lúc ấy hai người vừa đóng cửa lại, Thẩm Niệm An đã nóng lòng nói với anh chuyện ly hôn. Khi đó anh vì bất mãn với việc nhà họ Thẩm đổi hôn sự, cộng thêm đang mang theo Tô Cảnh Ngôn mà vẫn cần sự che chở của nhà họ Thẩm nên mới không đồng ý, nào ngờ lại chọc phải tổ ong vò vẽ, khiến anh ở nhà ngày nào cũng phải nhìn Thẩm Niệm An nổi điên.

Bây giờ cô như thế này, có phải là muốn đổi chiến lược để ly hôn không? Nhìn dáng vẻ cô quan tâm Tô Cảnh Ngôn, chút bất mãn trong lòng Tô Hoài Cẩn lập tức tan thành mây khói. Thôi vậy thôi vậy! Nếu bây giờ anh đã an toàn rồi, chi bằng cứ để cô rời đi, khỏi lại sinh thêm oán hận.

Lúc này Thẩm Niệm An vẫn chưa biết ý nghĩ của Tô Hoài Cẩn, cô chỉ cảm thấy kiếp trước vì Tô Hoài Cẩn chết, Tô Cảnh Ngôn đã phải chịu không ít khổ sở, đến nỗi về sau người gầy lại thấp, nên chỉ muốn bù đắp cho cậu bé thật nhiều. Không ngờ lại khiến Tô Hoài Cẩn hiểu lầm.

Ăn xong cơm, Tô Hoài Cẩn chủ động nhận lấy việc rửa bát. Thẩm Niệm An thấy vậy cũng không nói gì. Dù cô muốn đối xử thật lòng thật dạ với Tô Hoài Cẩn, nhưng cũng không đến mức không cho anh làm gì cả.

Tranh thủ lúc Tô Hoài Cẩn rửa bát, Thẩm Niệm An cũng không rảnh rỗi. Cô cởi giày rồi bắt đầu trải giường. Chăn đệm trên giường là của hồi môn bà cụ Thẩm cho cô lúc cưới, đều là đồ nhà họ Thẩm thay ra không cần nữa, đắp lên chẳng hề ấm áp chút nào.

Dẫu vậy, nó vẫn tốt hơn nhiều so với thứ mà hai chú cháu Tô Hoài Cẩn nhặt ở nhà người ta, ít ra còn nguyên vẹn, không như cái của họ, đã rách nát đến mức không dám nhìn.

Nhìn dáng vẻ Tô Cảnh Ngôn vất vả trải giường, Thẩm Niệm An không nhịn được thở dài, “Cảnh Ngôn, cái chăn của cháu đừng trải nữa, tối nay hai người ngủ trên giường đi.”

Từ sau khi Thẩm Niệm An nói chuyện ly hôn với Tô Hoài Cẩn mà anh không đồng ý, cô đã đuổi họ xuống đất. Mấy ngày nay, hai chú cháu vẫn luôn ngủ dưới đất, mặc kệ trời âm u mưa gió, Thẩm Niệm An chưa từng cho họ lên giường.

Nghe vậy, Tô Cảnh Ngôn lập tức ngạc nhiên nhìn sang Thẩm Niệm An. Còn chưa đợi cô nói tiếp, cậu bé đã như bị chó đuổi, đầu cũng không ngoảnh lại mà chạy thẳng ra ngoài, vừa chạy vừa hét: “Chú, chú! Thím bảo chú lên giường rồi.”

Động tác rửa bát của Tô Hoài Cẩn khựng lại, một cảm giác chua xót lập tức dâng lên. Vừa nghĩ đến việc Thẩm Niệm An tốt với anh như vậy là vì muốn ly hôn với anh, trong lòng anh liền có chút không dễ chịu.

Nhưng rất nhanh, anh đã đè cảm giác khó chịu ấy xuống, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng.