“Được rồi, để cô làm, cháu mau lên giường nằm đi, kẻo lát nữa bị lạnh.”

Tô Cảnh Ngôn vừa mới tắm xong, cả người trắng nõn như trứng gà bóc vỏ, do dự một lát rồi chạy vội lên giường, rất nhanh chui tọt vào trong chăn.

Thẩm Niệm An nhìn mà buồn cười không thôi, kéo chiếc chậu gỗ lớn đựng nước tắm ra ngoài. Đúng lúc cô làm đến mức khá vất vả, một bàn tay đột nhiên từ bên cạnh vươn tới, chủ động nói: “Để tôi.”

Thẩm Niệm An theo bản năng ngoảnh sang bên cạnh, liền thấy tóc Tô Hoài Cẩn vẫn còn nhỏ nước, nửa người anh dựa sát vào cô, chẳng khác nào đang ôm cô trong lòng. Bởi vì ở quá gần, cô có thể ngửi rõ mùi hương trên người anh, khiến Thẩm Niệm An xấu hổ đến mức lập tức đỏ bừng mặt, khẽ ừ một tiếng rồi buông tay ra.

Tô Hoài Cẩn cứ như hoàn toàn không cảm nhận được sự khác thường của Thẩm Niệm An, tự mình đổ nước, rửa chậu.

Thẩm Niệm An cứ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn anh làm việc, cho đến khi Tô Hoài Cẩn làm xong, xách chậu đi vào trong nhà, Thẩm Niệm An mới hoàn hồn, ngượng ngùng vỗ vỗ mặt mình, rồi đi vào nhà trước anh một bước.

Có lẽ là người đã nhớ nhung suốt nửa đời, sau khi gặp lại, Thẩm Niệm An luôn không khống chế được mà muốn nhìn về phía anh, cứ như nhìn thế nào cũng không đủ.

Vì mọi thứ đã thu dọn xong, vào phòng rồi Thẩm Niệm An liền lên giường trước. Vừa lên giường, cô đã phát hiện Tô Cảnh Ngôn đã ngủ rồi, hơn nữa còn nằm sát vào bên trong, phía ngoài vừa khéo chừa lại không gian cho hai người.

Thẩm Niệm An thấp thỏm lên giường, đầy mong chờ đợi Tô Hoài Cẩn tới, nào ngờ Tô Hoài Cẩn lại lặng lẽ cầm chăn đệm bên cạnh trải xuống đất, làm Thẩm Niệm An lập tức hoảng hốt.

“Kh, không phải, không cần ngủ dưới đất nữa sao?”

Vừa dứt lời đã nghe Tô Hoài Cẩn lạnh nhạt nói: “Tôi ngủ dưới đất là được.” Làm vậy sẽ không làm ảnh hưởng đến sự trong sạch của em. Câu tiếp theo, Tô Hoài Cẩn lặng lẽ nói trong lòng.

Câu này vừa ra, trái tim đang thấp thỏm của Thẩm Niệm An lập tức nguội đi, nhìn động tác của Tô Hoài Cẩn, cô gần như không nghĩ ngợi gì đã đứng dậy đè lên tay anh. Làm lại một lần nữa, cô không muốn dông dài nữa, đã thích thì cứ nói cho rõ ràng.

“Tô Hoài Cẩn, em muốn anh ngủ trên giường.”

Nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của Thẩm Niệm An, tim Tô Hoài Cẩn khẽ đau một chút, giọng điệu cứng nhắc nói: “Không cần, tôi ngủ dưới đất là được. Chuyện em nói, tôi đồng ý rồi.”

Thẩm Niệm An ngơ ngác: “Chuyện gì cơ?”

Trước khi trọng sinh, điều cuối cùng Thẩm Niệm An hối hận nhất chính là đã không đối xử tốt với Tô Hoài Cẩn, hối hận vì tất cả những chuyện đã xảy ra. Còn những chi tiết bên trong thì từ lâu đã mơ hồ không rõ, hơn nữa theo sự hối hận của cô, rất nhiều chuyện cũng đã bị cô tự động tô hồng lên.

Thấy Thẩm Niệm An không nhớ ra, Tô Hoài Cẩn cũng không muốn nhắc lại nữa, chỉ nói một câu “Không sao.” rồi tự mình vòng qua tay cô, trải chăn đệm xong liền nằm xuống.

Chỉ còn lại Thẩm Niệm An ngồi ngây ngốc trên giường một mình, vẻ mặt bị tổn thương. Cái thích mà cô luôn đau đáu trong lòng, dường như chỉ trong sự lạnh nhạt của Tô Hoài Cẩn đã lập tức trở nên không biết phải làm sao.

Có phần bị tổn thương, Thẩm Niệm An cứ thế nằm xuống lại, cuộn mình trong chăn, xuyên qua ánh sáng mờ nhạt lén nhìn Tô Hoài Cẩn, trong lòng không nhịn được mà nghĩ, chẳng lẽ Tô Hoài Cẩn căn bản không thích mình?

Không đúng, không đúng, hình như vốn dĩ anh đã không thích cô rồi. Việc anh cứu cô, dường như chỉ vì cô là vợ của anh. Không đúng, có lẽ là đổi thành người phụ nữ nào anh cũng sẽ cứu.

Còn sự hối hận của cô, chỉ là vì trong những hồi ức kéo dài năm tháng, cô đã yêu Tô Hoài Cẩn mà thôi. Nhưng Tô Hoài Cẩn lại không yêu cô. Nghĩ đến đây, tim Thẩm Niệm An đau nhói từng đợt.