Thẩm lão đầu: “Cháu như vậy là vô lý gây sự.”

Thẩm Niệm An: “Tôi vô lý gây sự cái gì? Lúc các người đánh Hổ Tử, chỉ cần ai ra tay nhẹ tay một chút thì đã không ra kết quả như bây giờ.”

“Nếu muốn tôi không náo nữa cũng được, tiền thuốc men của Hổ Tử các người phải bỏ ra.”

Thẩm lão đầu tức đến mức quát: “Được, cháu nói bao nhiêu?”

Thẩm Niệm An: “Ba trăm.”

Thẩm lão thái lập tức kinh hô: “Gì cơ? Ba trăm, sao cháu không đi cướp luôn đi?”

Thẩm Niệm An: “Cướp ai? Cướp bà à!”

“Đây, đại bá đánh Hổ Tử thế nào, tôi cũng đánh bà một trận y như vậy, bà tự xem xem vào bệnh viện cấp cứu thì tốn bao nhiêu tiền!”

“Ba trăm đồng, chỉ là tiền cấp cứu thôi đấy, tôi còn chưa tính cho bà tiền dưỡng thương và chữa trị về sau đâu!”

Bị Thẩm Niệm An chặn cho một câu như vậy, Thẩm lão thái lập tức cứng họng, tức đến chết đi được, nhưng vì đuối lý nên cũng không nói được gì.

Cuối cùng vẫn là Thẩm lão đầu lên tiếng: “Ba trăm cũng quá nhiều rồi, nhà chúng ta không có nhiều tiền như vậy.”

Thẩm Niệm An: “Không có nhiều tiền thì lúc đầu đừng ra tay độc như thế chứ!”

“Vết thương của Hổ Tử chẳng phải do đại bá tôi đánh sao, hai nhà các người tự nghĩ cách đi.”

Thẩm đại bá là người rất sĩ diện, bị mọi người nhìn chằm chằm lâu như vậy thì đã sớm không chịu nổi, nghe vậy lập tức khó chịu quát: “Đưa cho nó!”

Thẩm lão thái vẫn rất nghe lời con trai cả, nghe xong liền hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Niệm An rồi quay vào lấy tiền.

Lấy tiền ra xong, bà ta liền ném cho Thẩm Niệm An với vẻ mặt khó chịu, còn Thẩm Niệm An cũng không khách sáo, ngay trước mặt mọi người đếm từng tờ.

Thấy vậy, Thẩm lão thái mặt mày đen kịt hẳn, “Thiếu hai mươi.”

Thẩm lão thái tức đến mức ngực phập phồng dữ dội, nhưng vẫn không cam tâm tình nguyện mà đưa thêm hai mươi tệ.

Tiền vừa vào tay, Thẩm Niệm An lập tức nhét vào túi, sau đó lại nói với Thẩm lão đầu: “Còn chuyện thứ hai, tôi muốn thay Hổ Tử phân gia với các người.”

Vừa nghe xong, Thẩm lão đầu lập tức quát: “Bậy bạ! Hổ Tử là cháu trai nhà họ Thẩm chúng ta, nó phân gia với chúng ta cái gì!”

Thẩm Niệm An khinh miệt cười lạnh một tiếng: “Không phân gia, chẳng lẽ còn chờ để bị các người đánh chết sao?”

“Bây giờ Hổ Tử bị thương nặng như vậy, ít nhất cũng phải nghỉ ngơi một năm nửa năm, ai trong các người có thể ở nhà chăm nó?”

Vừa nghe xong, Thẩm lão thái lập tức chê bai nói: “Phân, phân, mau phân đi.”

Ban đầu bà ta đã không vừa mắt Hổ Tử, giờ Hổ Tử bị tách ra ngoài thì còn có thể chừa ra một căn phòng cho nhà lớn, sao lại không phân chứ.

Thẩm lão đầu không ngờ Thẩm lão thái lại xé lẻ vào lúc mấu chốt, lập tức liếc bà ta một cái đầy ám chỉ.

Nhưng Thẩm lão thái lại không thèm nhìn ông ta, “Phân! Mau dẫn con nhà ông về chỗ ông đi!”

Thẩm Niệm An: “Tôi chắc chắn sẽ đón Hổ Tử về chỗ tôi, nhưng phân gia thì cũng phải có quy củ của phân gia chứ! Tôi cũng không làm khó mấy người, nhà người ta phân thế nào thì nhà mình phân thế ấy.”

Thẩm lão thái: “Dựa vào đâu! Người ta là phân con trai, tôi là phân cháu trai, cùng lắm chỉ cho các người một nửa nhỏ thôi.”

Ngay lúc Thẩm lão thái đang nghĩ xem nên đối phó với màn dây dưa vô lý của Thẩm Niệm An thế nào, Thẩm Niệm An lại đáp ứng dứt khoát, “Được.”

Câu này trực tiếp làm Thẩm lão thái trở tay không kịp, bà ta ngạc nhiên nhìn cô.

Nhưng rất nhanh bà ta đã không cười nổi nữa, “Vậy trước tiên lấy tiền trợ cấp của ba mẹ tôi ra đây, đây là tiền Nhà nước cho tôi với em trai tôi, không nằm trong phạm vi phân gia.”

Chương 16 Phân gia thuận lợi

Vừa nghe vậy, Thẩm lão thái lập tức ngây ra như phỗng. Bà ta chưa từng nghĩ số tiền đã vào tay còn phải đem trả ra, lúc này không cần nghĩ cũng nói ngay: “Không có.”